Chương 2
lộn xộn, bị nóng đến “hổn hển” le lưỡi, lời nói đều không rõ “Chị hai, chờ...
em một chút.” “Phanh.” Cửa đóng lại.
Lý Tuệ sắc mặt biến đổi, kì quái mở miệng nói “Ngoan ngoãn ăn cơm đi, người ta lại không coi con như em trai.” .....
Thành phố nhỏ phía Nam tiến vào tháng 6, độ ẩm trong không khí một chút bốc hơi hết, mặt trời chói chang chiếu qua đầu, có vài phần cảm giác nóng đến thiêu đốt.
Trên đường đến trường, Chu Thanh Dao đeo nặng trĩu cặp sách, đi từ bóng cây này đến bóng cây khác, dưới mái bằng dày nặng chảy ra mồ hôi dính nóng, như keo nước kề sát da đầu, mái tóc như chiếc mũ bảo hiểm màu đen không hề lay chuyển.
“Nhóc con xấu xa.” Sau lưng có người gọi, cô không dừng bước, mỉm cười thả chậm hô hấp, chỉ từ tiếng bước chân nhảy lên kia có thể đoán được người đó là ai.
“Giả câm vờ điếc.” Một cô gái cao buộc tóc đuôi ngựa, đeo kính đen vài bước chạy tới trước mặt, tựa như lưu manh nhẹ nâng cằm cô “Cẩn thận đại ca thưởng cô mấy chiếc bánh dầu .” dầu ở đây là dầu hoả, nghĩa bóng là tức giận.
Chu Thanh Dao nóng đến mức không muốn đáp lời, nhẹ nhàng đẩy cô ra, dùng tay quạt gió “Mời ngài đứng sang một bên, đừng chặn đường.” “Này, đừng đi nha....” Bị ném ra xa vài bước Hồ Mộng đuổi kịp, kéo lấy quai đeo cặp sách ép cô dừng lại, giọng cất cao chút “Tớ hỏi cậu, kì thi tháng này làm bài được không?” “Như nhaụ” “Lần trước cậu cũng nói như nhau, kết quả đứng thứ hai toàn bảng.” Chu Thanh Dao bị cô mạnh mẽ lôi kéo, ánh sáng mặt trời chiếu một hồi, gương mặt nhỏ gầy phơi ra hai mảng ửng đỏ, da cô nhạy cảm, trời nóng dễ bị dị ứng, ngày mùa hè lửa cháy quả thực là Tử Thần tồn tại.
Giọng cô khô khốc “Cậu cũng biết là hạng hai, nếu không vượt lên đứng thứ nhất, thì chỉ có thể gọi là như nhaụ” Hồ Mộng bấm tay đẩy đẩy mắt kính, ghen ghét hừ “Sách, khiêm tốn.” Chu Thanh Dao nhìn thời gian đồng hồ điện tử, tránh ra cô bước chân nhanh hơn.
“Nhanh lên, bị muộn rồi.” ....
Chu Thanh Dao đang học lớp chọn Một trường THPT Chuyên Số 2 Giang Châu, cả lớp chưa đến 30 người, đội ngũ giáo viên giỏi nhất tập trung tại đây, chắc chắn là được đào tạo tốt.
Nhưng ngôi trường này là một tồn tại kỳ lạ.
Muốn nói trường học này kém cỏi cũng không phải, mỗi năm đều có thể bồi dưỡng một nhóm hạt giống tốt cho các trường đại học trọng điểm.
Nhưng ngoại trừ hai lớp chọn ở mỗi khối, còn lại tất cả đều là đám học sinh ‘ngổn ngang giữa dòng nước’, coi việc đọc sách như một trò đùa.
Các thầy cô không kiểm soát được, yêu cầu duy nhất là phải tham gia kì thi, ít nhất viết cái tên trên bài làm, cái khác tuỳ ý.
Giờ nghỉ trưa, Hồ Mộng ở lớp Hai tới tìm cô, hẹn cùng đi nhà ăn ăn cơm.
Hai người tay khoác tay đi đến cuối hành lang, từ nơi này đi xuống, phòng học cạnh sát cầu thang là lớp Sáu khối 11, danh xưng lớp hỗn loạn nhất trường.
Nghe nói trong lớp có rất nhiều ‘ thành phần trong xã hội ‘, những sự kiện ẩu đả ngoài cổng trường, đa số là ân oán thù hận do nhóm người này gây ra.
Đi xuống cầu thang, Hồ Mộng run rẩy bước chân, bám chặt cánh tay cô, nhẹ giọng hỏi “Sao không đi đầu bên kia?” Khu vực này tổng cảm giác u ám, rõ ràng là giữa trưa ngày mùa hè, nhưng