Chương 16
đưa chân tay dưới ánh mặt trời tàn bạo.
Bài tập gần cuối yêu cầu quay người về phía sau, đây là khoảnh khắc Chu Thanh Dao mong chờ nhất mỗi ngày.
Lớp 6 khối 11 chéo đằng sau lớp cô, các nam sinh đứng thành hàng theo chiều cao, cô gần như dễ dàng tìm thấy bóng dáng thiếu niên ở hàng sau cùng.
Nhiều lần như vậy, chưa từng thấy anh nghiêm túc vung tay đá chân lần nào, đều là qua loa có lệ.
Mà ở một đám nam sinh trông còn rất trẻ con, mái tóc ngắn cạo hai bên của anh đặc biệt nổi bật.
Anh dường như rất ít mặc đồ màu sắc, cơ bản đều là đen trắng xám, ngẫu nhiên có một lần thấy anh mặc màu cam vẫn là đồng phục của trận đấu bóng đá tháng trước.
Đó là lần đầu tiên Chu Thanh Dao trắng trợn táo bạo nhìn chằm chằm anh, khán đài cách sân cỏ một đoạn khá xa, nhưng ánh mắt cô lại như keo dán trên người anh vậy.
Nhìn từng bước anh chạy trên mặt cỏ, dưới chân rê bóng linh hoạt, trên tay chỉ huy đồng đội, nhẹ nhàng vượt qua đối thủ.
Ngày ấy ánh nắng chói chang, thiếu niên hoạt động mạnh cả người mồ hôi nhễ nhại, anh tùy ý vén lên nửa đoạn dưới đồng phục quạt gió tán nhiệt, làn da màu lúa mạch ẩn hiện hình dáng từng khối cơ bụng.
Mặt Chu Thanh Dao nóng lên, nghiêng đầu nhìn sang nơi khác, khóe miệng không nén được gợi lên biên độ, cười rộ lên đôi mắt cong cong như trăng khuyết.
Âm nhạc trôi đi thật nhanh, mọi người đều đã đổi động tác, chỉ có một mình cô ngẩn ngơ nhìn chằm chằm nơi nào đó.
Cô hoảng loạn thu lại ánh mắt, cứng ngắc quay về vị trí ban đầụ Tim đập dữ dội như sắp thoát ra khỏi lồng ngực.
....
Tới gần cuối kỳ, lượng bài tập cũng ngày càng nhiềụ Chu Thanh Dao viết xong tờ bài thi cuối cùng, thần kinh căng chặt hoàn toàn thả lỏng lại.
Xoay chuyển cứng đờ cổ tay, cảm giác nhức mỏi như bị kim đâm vào xương cốt.
“Dao Dao.” Bên ngoài có người gọi cô, là ba Chụ Chu Thanh Dao không nhanh không chậm thu dọn sách vở, lúc ra cửa nhìn thời gian đã 9 giờ.
Cho đến trước khi đi ngủ đều là khoảng thời gian hạnh phúc của cô.
Một mình, cô độc, vui vẻ.
Vừa bước tới phòng khách, hương rượu ngọt thanh xông vào mũi, đôi mắt u ám của cô lập tức sáng lên, nhanh bước chân chạy đến phòng bếp, nhìn thấy ba Chu đang bận rộn ở bệ bếp và một nồi to hầm món đặc sản của Giang Châu, rượu nếp hấp trứng gà.
Rượu nếp còn gọi là Cửu Nương, ở các nơi khác thích thêm bánh gạo hoặc bánh trôi làm món chính, nhưng Giang Châu lại thích dùng làm bữa ăn khuya.
Cách làm rất đơn giản, một nồi nước, mấy muỗng to rượu nếp, lại đánh vào hai ba quả trứng gà khuấy đều, chờ hỗn hợp trứng rượu hoà quyện lại cho thêm chút đường đỏ, hoàn thành một chén rượu hấp trứng thơm nức mũi.
Lý Tuệ đưa Chu Thanh Tiện đến khu vui chơi, đêm nay trong nhà chỉ còn lại hai cha con.
Trên bàn cơm, ba Chu ngồi đối diện Chu Thanh Dao, trước mặt mỗi người có một chén canh nhỏ.
Súp ngọt nóng bỏng phải thổi nguội mới ăn được, đầu lưỡi như bị hoả thiêu phỏng rát, lưng áo lấm tấm mồ hôi.
Ba Chu ngẩng đầu nhìn cô “Ba để lại cho Trương gia gia một phần, con ăn xong đưa qua đi, cảm tạ ông ấy hàng ngày quan tâm con.” Cô vừa mới uống một ngụm lớn, nhấm nháp vị rượu êm dịu, nhàn nhạt “Vâng”.
Một