Cô đang đưa tiễn những cọc tóc đã mất của mình, bạn cùng bàn nói với cô rằng mỗi cọng tóc đều rất quý giá, đều có thể có tên của mình.
Tên xấu dễ nuôi, cô đang thương tiếc cho những cọng tóc Thúy Hoa, A Cường, Cẩu Đản đã chết dưới tay của tên ngốc này.
Hứa Yêu "...Không có gì."
Lý do Lục Vãn thích ngắm những cô gái có dáng người đẹp, là do đặc thù giới tính thứ hai của cô không rõ ràng lắm, cô nghi ngờ là việc giả trai cũng làm cơ thể của cô bị lừa.
Theo phân loại, giới tính thứ nhất là nam, giới tính thứ hai là nữ.
Cho nên cô muốn tìm những tấm gương tốt, ám chỉ cách phát triển chính xác cho mớ thịt trên người mình.
Từ xa Trương Vệ Đông đã nghe thấy tiếng nói chuyện trong phòng.
Ông ta đi tới cửa, âm dương quái khí nói "Ai da, không nhìn ra cô cũng có nhiều bạn vậy ha, hôm qua thì có một đứa lông trắng, hôm nay lại có một đứa lông đỏ, bộ không thể có ai bình thường chút sao? Đúng là vật họp theo loài mà."
Hứa Yêu quay lại, mặt khó chịu nói "Ông muốn chết đúng không? Ông đây chính là đứa lông trắng hôm qua đây."
Trương Vệ Đông ngẩn ra, đúng thật là tên côn đồ hôm qua
Nhìn một cái là xác nhận được, mình không đánh lại người ta.
Chỉ cần liếc mắt một cái đã biết được đây là người mình đánh không lại.
Trong lòng ông ta dậy sóng, chỉ bỏ lại một câu "Cô nhanh lên đi, tôi xuống lầu chờ" rồi bỏ chạy.
Hứa Yêu đưa bình nhỏ trong ngực ra “Cái này cho cậu này, vất vả lắm tôi mới lấy được đó."
"Cái gì đó?"
Hứa Yêu ho khan một tiếng "Bài thuốc dân gian, nghe nói có rất nhiều đàn ông uống xong hiệu quả đều rất tốt, rượu bổ thận tráng dương làm từ mười loại ngầu pín "
"..."
"Cậu đừng ngại, tôi để trong phòng bị mẹ tôi phát hiện, bà ấy còn tưởng rằng chính tôi uống, còn dặn tôi chú ý sức khỏe, bớt ở chung với bạn gái lại."
Lục Vãn "Ừ... Mẹ cậu nói rất đúng, cậu giữ lại cho bản thân đi.."
"Tôi không giữ Mợ nó tôi còn là trai tân đó Nhưng cậu đừng có không tin..."
Lục Vãn sâu xa nói "Tôi tin, cả đời cậu đều là trai tân được chưa."
Hứa Yêu gật đầu nói đương nhiên rồi, mấy giây sau mới cảm thấy sai sai.
Đây là đang khen cậu sao?
Hứa Yêu ép cô mang rượu theo, Lục Vãn không thể làm gì khác hơn là đeo túi xách, một tay ôm vò rượu, một tay ôm bể nuôi rùa lên xe.
Trương Vệ Đông liếc mắt xem thường sắp liếc lên đến trời rồi
Đúng là đồ nhà quê không không lên được mặt bàn mà
Bởi vì hai bên đều có chút không vui, sắc mặt Trương Vệ Đông không được tốt lắm, Lục Vãn cũng không thèm để ý, cô cũng không muốn nói chuyện, như vậy vừa hay lỗ tai cũng được yên tĩnh.
Xe chạy vững vàng trên đường, mười mấy phút sau, đột nhiên xuất hiện thêm mấy chiếc xe bao quanh, hợp sức khiến xe của họ phải dừng lại ven đường.
Lục Vãn cũng nhận ra có điều không đúng... Đây là tình huống gì đây?
Tâm trạng của Trương Vệ Đông vốn không được tốt, bây giờ thì lại càng tức hơn nữa, sau khi ông ta xuống xe liền chống nạnh quát "Các người điên rồi sao? Biết đây là xe nhà ai không hả?"