Trương Vệ Đông giận đùng đùng, bỏ lại một câu "Lười nói chuyện với cô" rồi đạp chân ga chạy đi.
Thật sự là thứ quê mùa không biết điều, không biết sau này sẽ còn làm ra bao nhiêu chuyện cười nữa, ông sẽ chờ để xem.
Sau khi khách không mời mà đến đã rời đi, Lục Vãn quay sang nói "Đi thôi, hôm nay tôi mời, đi đến quán đồ nướng mà ngày thường tôi hay làm thêm nào."
"Ông ta nói cậu như vậy, cậu còn có tâm trạng để ăn sao?"
Lục Vãn "Tôi cố ý nói ông chủ để lại món ngon, trên người một con bò chỉ có một cái thôi."
Hứa Yêu còn đang tức giận, trong nháy mắt bị hấp dẫn sự chú ý "Ngầu pín ? Cậu đang muốn ăn gì bổ đó à?"
牛鞭 Ngầu pín còn gọi đơn giản là pín xuất phát là tiếng Quảng Đông, Trung Quốc ngầu hay ngưu tức là con trâu, con bò là thuật ngữ dùng để chỉ về bộ ρhận sinh dục của con bò đực
Lục vãn "Cút Lưỡi bò Lưỡi bò nướng than "
"...À."
Hứa Yêu nhún nhún vai, không thể trách cậu hiểu lầm được. Bình thường Lục Vãn chưa bao giờ tham gia chơi trò "so kích thước" với đám con trai bọn họ cả, hơn nữa mỗi lần đi vệ sinh cũng chỉ đi một mình.
Cậu nghi ngờ Lục Vãn có bệnh khó nói, cái thứ đồ chơi kia không được tốt lắm thì phải?
Có điều cái này liên quan đến mặt mũi đàn ông, dù Hứa Yêu tò mò cũng không thể hỏi quá nhiều, vạch trần khiếm khuyết của anh em mình.
Hai người đến cửa hàng đồ nướng.
Hôm nay là cuối tuần, phố ăn vặt đầy người.
Lục Vãn chọn chỗ cạnh đường ngồi xuống, bây giờ thời tiết nóng lên, những cô gái ăn mặc mát mẻ tạo thành phong cảnh đẹp đẽ, vui mắt vui tai.
Tầm mắt Lục Vãn luôn dõi theo những cô em xinh đẹp đi ngang qua, Hứa Yêu mở miệng trêu ghẹo "Cậu lại thèm muốn cơ thể của người khác à."
Lục Vãn "Biến đi "
Cô không thèm muốn cơ thể, mà là thèm váy của người ta.
Hứa Yêu mím mím môi, cậu biết Lục Vãn thích ngắm gái đẹp nhưng cũng chỉ là ngắm mà thôi.
Dù sao thì từ nhỏ Lục Vãn đã được các cô gái theo đuổi, bạn bè làm bạn với cậu ta đều bị các cô gái hỏi thăm kiểu "cậu bạn đẹp trai đó của cậu tên gì vậy?"
Nhưng chưa từng thấy tên này quen cô gái nào cả.
Hứa Yêu nhìn người bên cạnh, công bằng mà nói, Lục Vãn thật sự rất đẹp trai.
Sống mũi thẳng, khuôn mặt đầy đặn nhưng hàm dưới lại có đường nét góc cạnh rõ ràng làm bớt đi một chút thanh tú và tăng thêm mấy phần phóng khoáng, mạnh mẽ.
Đẹp nhưng không hề ẻo lả.
Người đẹp nên mặc gì cũng đẹp. Hôm nay, Lục Vãn mặc chiếc áo ba lỗ mua ở sạp ven đường, áo sơ mi cũng rất rẻ, cộng thêm chiếc quần iean màu lam nhạt giặt đến sờn đã mặc mấy năm.
Dáng vẻ cậu ta rất gọn gàng, cả người toàn đồ giá rẻ cũng không áp được khuôn mặt đẹp trai kia của cậụ
Hứa Yêu nghĩ đến người đàn ông tầm mắt hạn hẹp hồi nãy, nhíu mày nói “Cậu đừng trách tôi nói chuyện khó nghe, không gặp bao nhiêu năm rồi vậy mà cha mẹ cậu không đến đón cậu, lại phái thứ chim chóc đó đến, tôi sợ là không được đâụ"
Lục Vãn uống ngụm nước, nói từ từ "Nếu đã tìm đến rồi, tôi vẫn nên đi xem xem thế nào đã."
Hứa Yêu cau mày "Được thôi, đến lúc đó có việc gì thì cậu cứ quay lại đây."