⬅ Trước Tiếp ➡
Không thể phủ nhận, giữa cô nàng và Quách Thành vẫn luôn có gì đó ngăn cách cả hai người, hóa ra nguyên nhân vẫn là do xuất thân không cùng đẳng cấp của hai người.
Bất kể là trước hay sau khi kết hôn, thời gian anh ta chìm đắm vào trong công việc luôn nhiều hơn thời gian anh ta bầu bạn với cô nàng.
Thật ra cô nàng có thể hiểu được mục đích đằng sau sự nỗ lực này của anh ta, anh ta gấp gáp muốn chứng minh bản thân không cần dựa vào bất kỳ người nào cũng có thể thành công vang dội.
Vì để cho anh ta có thể chuyên tâm làm việc, cô nàng đã chủ động giảm bớt thời gian gặp mặt nhau, chỉ cần anh ta không chủ động liên lạc, cô nàng cũng sẽ không tùy tiện quấy rầy đối phương.
Mà anh ta cũng dành thời gian cuối tuần để ở bên cạnh cô nàng, mặc dù phần lớn thời gian anh ta luôn gọi điện thoại bàn chuyện làm ăn với người khác, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc cô nàng yêu anh ta.
Bởi vì trong mắt cô nàng, anh ta đã chịu vì gặp cô nàng mà tạm thời buông bỏ công việc của mình đã là một loại thể hiện tình cảm của anh ta dành cho cô nàng rồi, cô nàng không nên yêu cầu xa vời nhiều hơn nữa.
Sau khi kết hôn, cho dù hai người ở bên nhau thì ít xa cách nhau thì nhiều, nhưng cô nàng cũng không cảm thấy có gì đó không đúng, bởi vì thích một người thì phải ủng hộ anh ta vô điều kiện, cho anh ta vùng trời tự do lớn nhất, chỉ cần anh ta cảm thấy vui vẻ, đó chính là hạnh phúc mà cô nàng theo đuổi.
Nhưng khi giọng nói kia nói rõ giờ phút này Quách Thành đang làm gì, cô nàng thật sự cảm thấy rất phẫn nộ.
Nhưng mà sau khi cơn phẫn nộ trong cô nàng nguôi ngoai, cô nàng lại cảm thấy có chút hoảng hốt, bởi vì cha chỉ mới nhắc nhở cô nàng nên để ý tới những chuyện của A Thành vào ba ngày trước, mà khi đó Nhân Nhân còn chưa tới đây.
Cho nên, mặc kệ như thế nào cô nàng cũng phải tự mình đi kiểm tra xem sao.
Bước chân Hứa Ngạn Văn có chút loạng choạng, trong đầu cô nàng không ngừng thoáng hiện qua tất cả hình ảnh, từng li từng tí giây phút khi cô nàng ở chung với Quách Thành.
Nhưng bởi vì thói quen lâu dài mà cô nàng luôn có từ trước tới giờ, nên tất cả ký ức có liên quan đến anh ta đều bị che phủ bởi một lớp kính lọc rất dày, khiến cho hiện tại nhớ lại cô nàng vẫn không tìm thấy chút sai lầm hay khuyết điểm nào của đối phương.
“Tiểu thư, cô muốn đi đâu?”
Tài xế cung kính mở cửa xe cho cô nàng.
Hứa Ngạn Văn mất hồn mất vía đáp "Đi ra ngoài vườn cây.”
Tài xế sững sờ, sau đó cung kính đáp vâng.
Hứa Ngạn Văn vừa ngồi xuống ghế sau, Quách Thành lập tức gõ cửa sổ xe.
“A Thành.” Khoảnh khắc Hứa Ngạn Văn nhìn thấy Quách Thành, cô nàng theo bản năng thở phào nhẹ nhõm.
Cô nàng vội vàng mở cửa xe, vui vẻ ôm lấy cánh tay anh ta, thân mật tựa vào vai anh ta, nói lời hờn dỗi "Sao bây giờ anh mới đến, tất cả mọi người đều đã đến đây hết rồi.”
“Xin lỗi, trên đường hơi tắc, em định đi đâu vậy?”
Không đợi Hứa Ngạn Văn trả lời, tài xế lập tức mở miệng nói "Tiểu thư muốn đi ra ngoài.”
Hứa Ngạn Văn nhíu mày, nhẹ nhàng liếc mắt nhìn tài xế một cái.
Quách Thành cố gắng đè nén sự kinh ngạc trong lòng, nói lời giải vây "Là do trong nhà quá buồn bực sao em, anh xin lỗi, anh nên xin nghỉ để đi chung với em từ buổi chiều mới đúng.”
Nghe giọng nói áy náy của anh ta, nhìn vẻ mặt thâm thúy toát ra sự dịu dàng của anh ta, hoài nghi trong lòng Hứa Ngạn Văn hoàn toàn tan thành mây khói.
Cô nàng cười cười, "Không sao, chúng ta đi vào thôi.”
Lúc hai vợ chồng quay người đi, Quách Thành lạnh lùng trừng mắt nhìn tài xế một cái, ý trách cứ rất rõ ràng.
Nhân Nhân, người mà cô muốn gặp đến rồi kìa
⬅ Trước Tiếp ➡