Chương 11
Thiêu đốt khắp người hắn.
"Đừng lộn xộn." Giọng hắn vừa trầm vừa thấp, cúi người áp lên tấm lưng mảnh khảnh đang cong lên của cô.
Hơi thở nóng hổi tựa cơn gió đêm nay, tựa cơn mưa chưa tới, lại giống như một chiếc lông vũ nhẹ bẫng lướt qua vành tai cô, vừa ngứa vừa nóng, khiến cơ thể nhỏ bé của cô run lên một cái.
Nghe hắn vừa như cảnh cáo, lại vừa như nhắc nhở "Cô nói không sai, đại tiểu thư đạp thêm cái nữa đi.
Con chó là tôi đây, không chỉ đơn giản là khiến cha cô thiên vị thôi đâụ" "Anh có ý gì?" Cô khựng lại, ngoái đầu nhìn hắn, đôi mắt phân rõ hai màu đen trắng, tròn vo như hạt ngọc đen.
Lý Hành chơi trò đố chữ với cô, nụ cười cao thâm khó lường "Cô đoán xem vì sao cha cô giữ tôi lại bên cạnh?" Cô đương nhiên không hiểu Nhưng cô cần gì phải hiểu, chỉ cần đuổi được hắn đi thì mọi sự đại cát.
Cha cô làm sao có thể nuôi con trai của kẻ khác chứ Lý Hành không muốn nhiều lời với cô, vác cô lên vai, kìm kẹp cô đi về phía xe.
Thư Yểu vẫn giãy giụa không ngừng như con cá mắc cạn "Tôi không về Thả tôi xuống Thả tôi." Một bàn tay mang theo tiếng gió, không nhẹ không nặng rơi xuống mông cô "Im lặng chút đi." Cái tét này vang lên lanh lảnh trong đêm, không tính là đau, nhưng lại đánh cho Thư Yểu ngơ ngác.
Phải mất một lúc lâu cô mới phản ứng lại được.
Hắn lại dám đánh vào chỗ đó của cô...
Cô vậy mà lại bị Lý Hành, bị kẻ mà cô ghét nhất đánh mông...
Từ nhỏ đến lớn, chưa từng có ai dám động vào một ngón tay của cô...
Sao hắn dám Ngọn lửa giận bùng lên dữ dội, cô hận không thể cắn hắn thêm một miếng, ăn tươi nuốt sống thịt hắn.
"Lý Hành, anh to gan " Đại tiểu thư từ bé được ngàn chiều trăm chuộng lần đầu tiên bị người ta đánh đòn, sau khi hoàn hồn liền lập tức khóc lóc chửi bới ầm ĩ "Tên vương bát đản thối tha kia Anh dám đánh tôi Thằng khốn kiếp, đồ lưu manh, kẻ háo sắc " "Bốp " Lại là một cái đánh nhẹ bẫng rơi xuống, đau đớn thì ít, mà dạy dỗ thì nhiềụ Khóe môi Lý Hành thẳng tắp, liếc xéo cô "Mắng thêm một tiếng, đánh thêm một cái." Thư Yểu nào đã bao giờ chịu nỗi nhục nhã này, chẳng biết là do giận dữ hay xấu hổ, ráng đỏ lan ra khắp mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn tựa bạch ngọc bị hun đến đỏ bừng.
Lý Hành đã vác cô đi ra đường lớn.
Cô vừa thẹn vừa sợ, tiếng chửi kìm lại trong cổ họng, sợ hắn làm thật lại đánh thêm cái nữa.
Ở giữa chốn đông người mà bị đánh đòn...
quả thực là xấu hổ chết mất.
Cô đành phải nuốt trọn một tràng chửi rủa vào bụng, nhưng lại không nuốt trôi cục tức này.
Nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ đành lôi chỗ dựa ra để trấn áp hắn, cô nghiến răng nghiến lợi "Anh dám đánh tôi.
Cha nhìn lầm anh rồi, tôi phải về mách cha Đuổi cổ anh đi " "Đại tiểu thư nhớ kể cho chi tiết vào, tôi đánh thế nào, đánh vào đâu, dùng mấy phần lực, đừng bỏ sót chữ nào." Lý Hành hờ hững đáp lời, nửa điểm cũng không để tâm đến lời đe dọa của cô.
Chẳng biết thiếu niên này ăn gì mà lớn, dưới lớp áo sơ mi mỏng rộng thùng thình là một thân cơ bắp rắn chắc, sức lực vô cùng.
Mặc cho cô khóc lóc sụt sùi, lắc trái lắc phải, vẫn chẳng thể thoát ra nổi nửa phần.
"Thả