Đến khổ nhục kế cũng đã mang ra dùng, hôm nay là định chơi trò “giả vờ xa cách để câu dẫn” chắc?
Nhìn thì cũng xinh đẹp đấy, nhưng tiếc là đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng ấy là những suy nghĩ không an phận.
Hạ Nhuyễn ung dung dùng bữa sáng.
Nhà giàu đúng là khác biệt, bữa sáng thôi mà bày ra như yến tiệc, khiến cô ăn uống vô cùng mãn nguyện.
Dù ánh mắt dò xét và nghi ngờ của thư ký Bùi Cẩn gần như muốn đốt lửa cháy rực thì cũng không ảnh hưởng chút nào đến khẩu vị của cô.
Những kẻ không quan trọng, từ trước đến giờ cô luôn chọn cách... ngó lơ.
Có bản hợp đồng ràng buộc, hiện tại Hạ Nhuyễn chẳng khác nào cá nằm trên thớt, chỉ đành ngậm ngùi đợi năm tháng trôi qua, sau đó rút lui trong yên lặng, tránh xa hết thảy những nhân vật trong cốt truyện.
Giữ mạng mới là điều quan trọng nhất.
Trong nguyên tác, nguyên chủ có vài phần giống với nữ chính ở đôi mắt và hàng chân mày, nên mới bị nam chính coi là thế thân cho bạch nguyệt quang trong lòng anh.
Cũng vì thế mà cô mới được anh nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, dù luôn vượt qua giới hạn của người khác.
Tiếng va chạm khe khẽ giữa đĩa sứ và dao nĩa vang lên trong phòng ăn. Hạ Nhuyễn toàn tâm toàn ý thưởng thức bữa sáng. Mãi đến khi ăn xong, đang dùng khăn giấy lau khóe môi, cô mới nhận ra nam chính đang nhìn chằm chằm về phía mình.
Thư ký Thường cũng không khỏi ngạc nhiên – Hạ Nhuyễn lại muốn diễn nhân cách "tham ăn đáng yêú nữa sao? Trước kia ăn như mèo gặm, nay lại ăn bạo thế kia, diễn kiểu này không sợ vỡ bụng à?
Hạ Nhuyễn lại chậm rãi lau môi thêm lần nữa. Mặt cô có dính gì à? Hay là cô làm gì sai sao?
Nhưng Bùi Cẩn chẳng buồn để ý đến động tác nhỏ của cô, chỉ lạnh lùng mở miệng "Cô hết cảm chưa?"
Hạ Nhuyễn liếc nhìn về phía camera đang ghi hình, mặt không biểu cảm "Ừm."
Anh lạnh nhạt, cô càng lãnh đạm hơn. Cơn cảm mạo này vốn là do anh mà ra, vậy mà thái độ lại cứ như mình là thái tử thiên triều, chỉ cần lộ diện là đủ, chẳng cần đoái hoài đến nguyên chủ chút nào.
Nguyên chủ trước kia luôn gọi anh là “anh Cẩn” hoặc “Cẩn ca ca”. Nhưng với Hạ Nhuyễn, cô có chết cũng không gọi nổi mấy từ sến sẩm đó.
Bùi Cẩn lặng lẽ nhìn cô vài giây, ánh mắt dần lạnh đi "Chuyện cảm mạo, đừng để ông nội biết."
Câu này nghe qua như đang nhắc nhở, thực chất là cảnh cáo cô – đừng mong lấy chuyện cảm sốt dưới mưa để lấy lòng ông nội, cũng đừng làm mấy trò gây sự.
Lẽ ra phản ứng bình thường của nguyên chủ sẽ là nước mắt lưng tròng, giọng nghẹn ngào trách anh không quan tâm. Nhưng giờ đây, đôi mắt long lanh của Hạ Nhuyễn chẳng thèm nhìn ai, im lặng không nói một lời, thậm chí chẳng buồn để tâm tới anh.
Thái độ bình thản ngoài dự đoán khiến Bùi Cẩn thu lại ánh mắt, lạnh lùng đứng dậy rời đi. Bóng dáng cao lớn rắn rỏi khuất dần khỏi phòng ăn.
Thư ký Thường đi đến chỗ người giúp việc đang cầm máy quay, lấy nó từ tay họ rồi nhanh chóng đuổi theo ông chủ nhà mình.
Sự rời đi của Bùi Cẩn chẳng hề khiến Hạ Nhuyễn dao động. Càng nghĩ đến chuyện hợp đồng còn tận năm tháng nữa mới kết thúc... cô lại thấy ngột ngạt như bị bóp nghẹt ngực.
Ngày tháng trôi như rùa bò – đó chính là tình cảnh của cô bây giờ. Chỉ mong có thể hạn chế chạm mặt với nam chính càng ít càng tốt.
Tiếng xe nổ máy từ xa vọng lại. Sau khi chắc chắn nam chính đã rời khỏi biệt thự, Hạ Nhuyễn hoàn toàn thả lỏng, đứng dậy vươn vai một cái.
Cô vẫn còn đang cảm, định lát nữa uống thuốc rồi nằm nghỉ thêm một giấc nữa.