⬅ Trước Tiếp ➡
Hạ Nhuyễn bắt gặp ánh mắt tài xế đang nhìn mình qua gương chiếu hậu "Có chuyện gì sao?"
Tài xế lập tức tỉnh lại "Hạ tiểu thư thay đổi nhiều thật đấy."
"Một trận ốm giúp tôi nhìn rõ nhiều điềụ" Trên đời này không có đàn ông, cô cũng không dại gì treo cổ vào một cái cây.
Tài xế bỗng thấy xúc động muốn rơi nước mắt. Trước kia ông từng khuyên cô nan xinh đẹp thế cần gì phải bám lấy người không thương mình. Dù thiếu gia tài mạo song toàn, phong độ ngời ngời đi chăng nữa…
"Thông suốt là tốt rồi, thông suốt là tốt rồi." Tài xế phấn khởi hẳn, dọc đường nói không ít chuyện với cô.
Hạ Nhuyễn lắng nghe mà cũng cảm thấy cảm khái. Trong chuyện tình cảm, người ngoài cuộc luôn sáng suốt hơn. Nguyên chủ thì như chui đầu vào ngõ cụt, ai khuyên cũng không nghe, yêu đến si mê, tổn thương chỉ có bản thân mình. Đến cả chú tài xế ít tiếp xúc cũng nhìn ra.
Xe dừng trước toà nhà cao chọc trời của tập đoàn, Hạ Nhuyễn xách hộp cơm bước xuống. Không lạ gì khi có nhiều người nhắm tới nam chính nan nhà họ Bùi lớn mạnh còn hơn cả lời đồn.
Vừa bước vào, đúng lúc tan tầm nên người ra vào đông đúc, toàn là dân công sở ăn mặc chỉnh tề. Chỉ có mình Hạ Nhuyễn như đang đi dạo, sự đối lập hoàn toàn khiến cô càng thêm nổi bật giữa đám đông.
Nhan sắc nổi bật khiến những người vốn đang vội vã cũng chậm bước lại, ngoái nhìn mỹ nhân đang đi tới.
Từ lúc cô xuất hiện, đám đông như ngưng lại một nhịp, ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
Nhân viên lễ tân sững người nhìn Hạ Nhuyễn tiến lại gần. Cô ấy vừa mới đi làm, chưa từng gặp Hạ Nhuyễn.
"Chào tiểu thư... xin hỏi cô đến đây...?"
Hạ Nhuyễn giơ hộp cơm lên "Giao cơm trưa." Nói trắng ra là người qua đường mua hộp cơm.
Lễ tân kinh ngạc "Ơ" một tiếng, chưa hiểu cô đang nói gì.
"Phụt "
Phía sau vang lên một tiếng cười khẽ. Hạ Nhuyễn quay đầu nhìn.
Mặc Thiên Thần mặc vest xám cao cấp, gương mặt tuấn tú thoáng ý trêu chọc. Hắn đến để bàn chuyện hợp tác với Bùi Cẩn, vừa xuống lầu thì gặp cảnh thú vị này.
Không thể phủ nhận cô quá mức mỹ lệ, đẹp đến kinh ngạc. Dù sao cũng đang rảnh, theo dõi xem hôm nay Hạ Nhuyễn muốn giở trò gì, live show thế này sao bỏ lỡ được.
Hạ Nhuyễn không nhận ra người đàn ông này, nhưng rõ ràng hắn biết nguyên chủ.
"Sếp Mặc." Lễ tân đỏ mặt gọi một tiếng ngượng ngùng. Mặc Thiên Thần vốn nổi tiếng trăng hoa, nếu được hắn chú ý thì vài hôm thôi cũng đủ sống sung túc.
Mặc Thiên Thần cong môi đáp lại.
Lễ tân xấu hổ mặt đỏ như gấc, đôi mắt long lanh nhìn hắn đầy ngưỡng mộ.
Hạ Nhuyễn thì lạnh mặt hẳn, "sếp Mặc", Mặc Thiên Thần Trong nguyên tác, nguyên chủ từng mắng nữ chính là đồ hồ ly tinh rồi bị Mặc Thiên Thần bóp cổ suýt chết. Nếu không nhờ Bùi Cẩn kịp ngăn cản, e là đã bị giết thật.
Cô còn phải nhập viện vì thiếu oxy. Đủ thấy Mặc Thiên Thần thực sự có ý định giết người, chỉ vì một câu nói.
Mặc Thiên Thần nhận ra nét mặt cô thoáng thay đổi, đôi chân trắng mịn theo phản xạ lùi lại, nụ cười hắn cũng dịu xuống đôi phần.
Hạ Nhuyễn giả vờ không nhìn thấy, quay sang nói với lễ tân là mình muốn gặp Bùi Cẩn.
Lễ tân vừa định hỏi có hẹn trước không thì thư ký Thường đã gọi đến, dặn cô ấy cho Hạ tiểu thư lên thẳng. Đến lúc này cô ấy mới biết thì ra đây chính là Hạ tiểu thư trong truyền thuyết, mang theo sự sợ hãi lẫn hồi hộp mời cô dùng thang máy riêng của tổng giám đốc.
Cô nhấn nút thang máy, Mặc Thiên Thần nhướng mày nan lặng thinh vậy sao?
"Hạ tiểu thư."
Hạ Nhuyễn không biết Mặc Thiên Thần muốn gì, khẽ nghiêng đầu lạnh nhạt nhìn hắn.
Mặc Thiên Thần sững người, sau đó cười khẽ "Hạ tiểu thư lần này ra chiêu hay đấy, không biết Bùi Cẩn có cắn câu không."
"Không cần sếp Mặc bận tâm." Chuyện không liên quan thì đừng lo bò trắng răng.
⬅ Trước Tiếp ➡