Nói một cách công tâm thì ngoại hình của Văn Trạch Tài thuộc diện điển trai, tuấn tú, ngũ quan hài hoà, tinh tế. Chỉ mỗi tội “nguyên chủ” trước đây cứ nhăn nhó, cấm cảu đâm ra trông mặt mũi lúc nào cũng tối om om, khó chịu vô cùng. Thế nhưng hôm nay đã khác hẳn hôm xưa, thần thái thay đổi, khí chất thay đổi, cả người như được khoác lên tấm áo mới, sạch sẽ và sáng sủa hơn hẳn, không những vậy lại còn biết cười nữa chứ. Ôi thánh thần ơi, nụ cười như mùa thu toả nắng thế này có chết không cơ chứ, đến cả Lý Đại Thuận cũng ngây ngẩn mất mấy giây mới hoàn hồn được, anh gãi gãi đầu, bẽn lẽn mặc cả “Một đồng được không? Tôi không có nhiều tiền riêng ”
Haiza, khổ lắm Dưới sự giám sát kỹ lưỡng và con mắt nhìn thấu vạn vật của mẹ thì cậu không tài nào giấu tiền được. Chỉ cần thò ra xu nào là bị tịch thu ngay tắp lự
Nhớ tới hình ảnh gầy gò ốm yếu của Điền Tú Phương và Hiểu Hiểu, dường như Văn Trạch Tài không cần suy nghĩ mà nhận lời ngay “Được ”
Nhận được sự đồng ý, Lý Đại Thuận mừng húm. Anh ta bất giác đứng thẳng lưng, hồi hộp thúc giục “Vậy anh nói đi, mau lên ”
Tuy nhiên, Văn Trạch Tài chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, đáp tỉnh bơ “Tiền trao cháo múc ”
Lý Đại Thuận ỉu xìu “Anh trai à, đi làm ruộng có ai mang theo tiền bao giờ. Hay là tối nay ăn cơm xong tôi qua nhà tìm anh nha?”
“Ừ ” Văn Trạch Tài khẽ gật đầu rồi thầm thở dài, Trạch Tài ơi là Trạch Tài, cuối cùng cũng có ngày vì một đồng tiền mà phải khom lưng, hm…thật là một trải nghiệm hết sức mới mẻ và lạ lẫm
Ở một diễn biến khác tại Điền gia, cả Điền đội trưởng lẫn vợ đều vui mừng khôn xiết. Vốn dĩ ông bà chỉ có hai người con là Điền Kiến Quốc và Điền Tú Phương, tính ra thì hơi ít vậy nên ông bà chỉ tâm tâm niệm niệm có thật đông cháu chắt đặng vui cửa vui nhà. Giờ đây sắp chào đón thêm một đứa cháu nữa, ước mơ thành sự thật, bảo ông bà không vui sao được.
Bởi thế cho nên lúc Văn Trạch Tài và Điền Tú Phương bước vào sân nhà liền ngửi thấy mùi thịt khô thơm ngào ngạt điếc cả mũi.
Thoáng trông thấy bóng dáng mẹ, Hiểu Hiểu lập tức lao vút ra, ôm chầm lấy một bên chân rồi cất giọng tràn đầy non nớt và ỉ lại “Mẹ ”
“Hiểu Hiểu chiều này ở nhà với bà có ngoan không con?” Điền Tú Phương mỉm cười dịu dàng, hơi khom lưng bế bổng con gái yêu lên. Đừng nhìn tay chân cô mảnh khảnh mà lầm tưởng là yếu đuối nha, cô khoẻ lắm đấy, có thể dễ dàng nâng Hiểu Hiểu gọn hơ. Với lại Hiểu Hiểu nào có to béo gì cho cam, năm tuổi rồi mà bé tí như con mèo hen ấy.
Hiểu Hiểu tít mắt cười ngọt ngào “Dạ, có ngoan ạ ”
Đứng đằng sau trông thấy màn đối đáp của hai mẹ con dễ thương quá, Văn Trạch Tài cũng muốn gần gũi với Hiểu Hiểu nên làm mặt quỷ chọc con bé. Ai dè Hiểu Hiểu chỉ len lén nhìn một chút liền vội vàng úp mặt vào ngực mẹ.
Mãi sau, bé con mới ngẩng đầu lên thỏ thẻ bật mí “À hôm nay bà ngoại xào thịt đấy mẹ ạ, mới ngửi mùi thôi mà con đã thấy ngon rồi.”
Giọng Hiểu Hiểu càng hào hứng, phấn khích bao nhiêu thì Văn Trạch Tại càng cảm thấy chua xót bấy nhiêụ Thật là tội nghiệp con bé
Trong khi ấy Điền Tú Phương lại chẳng đa sầu đa cảm giống chồng, cô ôm chặt lấy con gái, hoà chung niềm vui với con “Ngon thế cơ á? Vậy từ giờ Hiểu Hiểu phải ngoan ngoãn hơn, nghe lời bà ngoại nhiều hơn, có biết không?”
Hiểu Hiểu vội vàng gật đầu đồng ý ngay.
Đúng lúc này giọng Đại béo oang oang vọng ra từ gian bếp nhỏ “Hiểu Hiểu ơiii, mau vào gặm xương, nhanh lên không hết ”