Chương 2
hề bài xích việc tiếp xúc với mọi người.
Còn bây giờ, cô giống như một đứa trẻ ngây thơ, cảm thấy sợ hãi và bất an trước bất kỳ động tĩnh nào từ bên ngoài.
Vì vậy, cô quen dùng sự lạnh lùng để tự vũ trang cho bản thân.
Điều này khiến Dư Điềm trở thành một sự tồn tại độc lập khác biệt sau khi cô quay lại trường học sau một năm nghỉ.
Ông bà Dư cũng đành bó tay trước tình hình này.
Không còn cách nào khác, bọn họ đành đồng ý với đề nghị của con trai lớn Dư Phương Chính, để Dư Điềm chuyển đến thành phố bên cạnh, sống cùng vợ chồng Dư Phương Chính, nhằm thay đổi môi trường.
"Tiểu Điềm, hôm nay cậu có muốn đi cùng tớ.." "A Duy, chúng ta đã hẹn đi hát karaoke cùng nhau rồi, cậu đừng có nảy sinh ý định trốn kèo đấy nhé." Cánh tay của cậu bạn định đặt lên vai Dư Điềm đã bị người khác kéo lại.
Dư Điềm quay đầu lại, nhìn Hứa Chính Duy đang tỏ ra khá ngượng ngùng vì bị nói trúng tim đen, còn có Lại Mỹ Ngô với khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.
"Tớ.." "A Duy, cậu đừng quên, hôm nay chúng ta còn phải tổ chức sinh nhật cho Nghiên Nghiên nữa, số lượng suất ăn đã đặt hết rồi, không thể hủy được đâụ" Lại Mỹ Ngô đã nói đến nước này, Hứa Chính Duy cũng không tiện nói thêm gì nữa.
"Vậy đưa Tiểu Điềm đi cùng.." "Chà, cậu ngốc hả?" Lại Mỹ Ngô liếc cậu "Tiểu Điềm ghét nhất là mấy dịp tụ tập thế này mà, đúng không Tiểu Điềm?" Lại Mỹ Ngô nhìn Dư Điềm, ánh mắt và nụ cười mang ý cười, nhưng lại có vẻ hơi cố ý.
Dư Điềm chỉ liếc đối phương thoáng qua rồi thu hồi ánh mắt.
Thái độ thờ ơ đó khiến Lại Mỹ Ngô bực bội trong lòng, nhưng vì Hứa Chính Duy đang ở ngay bên cạnh, cô ta không thể bộc phát được.
Nhiều cảm xúc đan xen vào nhau khiến vẻ mặt của Lại Mỹ Ngô trở nên méo mó.
Dư Điềm lại vờ như không hề nhìn thấy, chỉ cầm lấy tờ giấy ghi chú đặt ở góc trên bên phải bàn học, xé một tờ rồi bắt đầu viết.
"Tiểu Điềm.." Hứa Chính Duy im lặng.
Trên tờ giấy ghi chú đưa đến trước mặt cậu là một hàng chữ viết tay thanh tú, ngay ngắn, viết rằng Cậu cứ đi cùng họ đi, đừng lo cho tớ, lát nữa anh trai sẽ đến đón tớ .
Anh cả của Dư Điềm, Dư Phương Chính, đóng vai trò như thần hộ mệnh của em gái mình.
Các bạn học đã gặp anh ấy nhiều lần, ai nấy đều ghen tị và ngưỡng mộ vì Dư Điềm có một người anh trai cao ráo, đẹp trai, lại còn dịu dàng và chu đáo đến thế.
Hứa Chính Duy nhìn tờ giấy, trong mắt lộ rõ vẻ thất vọng không hề che giấụ Trái ngược lại, Lại Mỹ Ngô đứng bên cạnh lại lộ ra vẻ mặt kiểu "Cậu cũng biết điều đấy".
Rất nhanh sau đó, Hứa Chính Duy cứ lề mề đã bị Lại Mỹ Ngô kéo đi.
Cuối cùng Dư Điềm cũng được yên tĩnh.
Thật ra cô vừa nói dối.
Hôm nay Dư Phương Chính phải đưa con trai đi khám bệnh, không có thời gian rảnh.
Dư Điềm thì cảm thấy không có gì to tát, dù sao cô cũng đã mười mấy tuổi rồi, đâu phải không biết đường về nhà, nhưng rõ ràng anh cả không nghĩ như vậy, thậm chí còn nói sẽ cử tài xế đến đón, nhưng Dư Điềm đã từ chối.
Cô biết, kể từ khi bị mất khả năng ngôn ngữ, bố mẹ, anh cả và chị dâu đều chăm sóc cô cẩn thận như thể cô là đồ dễ vỡ, nhưng Dư Điềm thật sự cảm thấy mình không sao cả.
Có thể cô không đủ mạnh mẽ, nhưng cũng không