Chương 11
với cô, Dư Điềm cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, vì thế cũng bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để giải thích.
Thêm vào đó, Dư Điềm không thể nói chuyện, muốn giải thích cũng phiền phức, nên về sau, sự im lặng của cô trong mắt các bạn học chính là sự ngầm thừa nhận.
Ban đầu, không ai có thể liên tưởng hai người này với nhau, dù sao một người là thiếu nữ không thể nói chuyển, mới chuyển đến lớp vào năm lớp Mười Một, còn một người lại là học sinh cá biệt bị giáo viên nhà trường liệt vào danh sách nhân vật phiền phức số một, từ khi nhập học lớp Mười đã không thiếu chuyện đánh nhau, trốn học; nhìn thế nào cũng thấy hai người này chẳng liên quan gì đến nhaụ Tuy nhiên, những sự thật phóng đại cũng không thể chống lại sự "thừa nhận" của hai người trong cuộc.
Hơn nữa, hành động Phó Dịch Niên vòng tay ôm lấy Dư Điềm lúc ban đầu vô cùng mờ ám, khiến mọi lời đồn đại cứ thế lan truyền theo hướng quan hệ càng lúc càng khó hiểu hơn.
Tạm thời Dư Điềm vẫn chưa biết những điều này.
Chỉ cần là những lời đàm tiếu của các bạn cùng lớp thôi cũng đủ khiến người ta bực mình rồi.
Dù Dư Điềm có thờ ơ đến mấy, khi đối diện với mọi người, đặc biệt là ánh mắt và lời nói đầy ẩn ý do Lại Mỹ Ngô dẫn đầu, cô vẫn cảm thấy không thoải mái.
Còn anh chàng nam chính Phó Dịch Niên, người ở trung tâm cơn bão, chỉ đến sau giờ tự học buổi sáng rồi lại biến mất.
Mọi người đã quá quen với điều này.
Chỉ là sau khi tai mắt báo cáo chuyện trong lớp cho Phó Dịch Niên, hiếm hoi lắm thiếu niên này mới quay lại trường vào buổi chiều, điều này cũng khiến những tiếng xì xào vốn ồn ào lắng xuống.
Dù sao thì, "thành tích lẫy lừng" của Phó Dịch Niên vẫn có tác dụng răn đe rất lớn đối với học sinh bình thường.
Dư Điềm cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng cô nhanh chóng nhận ra mình đã vui mừng quá sớm.
Gần đến kỳ thi giữa kỳ, sau khi giáo viên Toán dạy xong chương trình và cho làm bài kiểm tra, giáo viên bèn cho phép học sinh tự ôn tập, ai có bất kỳ vấn đề gì về bài tập hoặc khái niệm đơn vị bài học thì lên thẳng bục giảng để giáo viên giải thích chi tiết.
Chẳng mấy chốc, một vòng học sinh đã vây quanh bục giảng.
Thành tích môn Toán của Dư Điềm luôn tốt, cộng thêm mấy đơn vị bài học trong phạm vi thi giữa kỳ là sở trường của cô, nên Dư Điềm chọn tiếp tục làm bài tập.
Thông thường, cô nhanh chóng hòa mình vào không khí làm bài tập, hiếm khi bị phân tâm.
Nhưng hôm nay lại khác.
Bởi vì trên chỗ ngồi thường xuyên bỏ trống lại có thêm một người.
Phó Dịch Niên dùng đầu bút tròn chọc vào vai cô gái phía trước.
Một cái, hai cái, ba cái..
Cứ thế không biết mệt.
Ban đầu Dư Điềm còn có thể nhịn được, nhưng dường như cậu thiếu niên này không biết thế nào là kiềm chế, sau khi ấn vào vai cô hàng chục lần, đối phương lại dời bút từ từ vào giữa, hơn nữa gần như là men theo hình dáng áo ngực của cô gái, di chuyển dần về phía cột sống ở giữa.
Thế này mà còn nhịn được thì còn có gì không nhịn được chứ Dư Điềm đột nhiên quay phắt người lại, trừng mắt nhìn Phó Dịch Niên.
Phó Dịch Niên giật mình.
Dư Điềm đang nghĩ rằng vẻ mặt giận dữ rõ ràng của mình đã khiến đối phương hiểu hành động đó ngây thơ và nhàm chán đến mức nào, lại không ngờ, sau một thoáng ngạc nhiên ngắn ngủi, Phó Dịch Niên lại bật