⬅ Trước Tiếp ➡

cái nhà này nên làm… Hứa Thấm đóng ngăn bàn lại, lấy một chiếc váy từ trong tủ quần áo ra thay.
Đúng lúc này, Mạnh Yến Thần gỗ hai tiếng vào cửa cho có lệ rồi đẩy ra, gọi “Thấm Thấm…” Hứa Thấm vừa cởi áo sơ mi được một nửa, lúc này bả vai trắng nõn và chiếc áo ngực màu lam hé lộ ra ngoài.
Cô ngước đôi mắt đen láy lên, bình thản nhìn Mạnh Yến Thần.
Còn anh đang áp di động bên tai, thấy cảnh tượng trước mắt liền ngây người, cửa mới đẩy ra được một nửa bỗng khựng lại.
Hứa Thấm hỏi nhanh “Chuyện gì vậy?” Mạnh Yến Thần “Diệc Kiêu gọi điện, báo đã bao một phòng ở Vịnh Lưu rồi, hỏi tối em có đi không.” Hứa Thấm gật đầu “Được.” Mạnh Yến Thần đóng cửa lại, đứng bần thần trong chốc lát mới quay người rời đi.
Tiêu Diệc Kiêu là hàng xóm của họ, sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm với Mạnh Yến Thần.
Thế nhưng một người tựa lửa, một người lại như băng, đánh nhau từ bé đến lớn, không ai phục ai, cậu thích đông, tôi thích tây, cậu đi hướng bắc, tôi kiểu gì cũng phải đi hướng nam.
Lần đầu tiên hai người làm hòa là nhờ Hứa Thấm.
Ngày trước, Hứa Thấm rất ít nói, chỉ thích cầm dao khắc gỗ giống người máy.
Tiêu Diệc Kiêu rất thích cô em gái này, hay tò mò nhìn cô, có khi còn chạm vào tay cô, chọc chọc gương mặt cô.
Cô không khóc lóc cũng chẳng mè nheo làm loạn bao giờ, chỉ luôn nhìn anh ta bằng đôi mắt đen láy.
Tiêu Diệc Kiêu thấy vậy càng thích hơn, thế là ngày nào cũng chạy sang Mạnh gia chơi.
Mạnh Yến Thần thấy thế liền đuổi anh ta đi “Em gái là của tôi, không phải của cậụ” Tiêu Diệc Kiêu tức chết đi được, quay về nhà liền ầm ĩ với mẹ mình “Con muốn có em, muốn có cô em gái giống hệt Tiểu Thấm ấy.” Thế là bị mẹ anh ta đánh cho một trận.
Tiêu Diệc Kiêu lại nghe Phó Văn Anh phàn nàn, nói Hứa Thấm cứ ru rú trong nhà như vậy sẽ mắc bệnh mất thôi.
Thế là ngày nào anh ta cũng trèo cửa sổ đến tìm Hứa Thấm chơi cùng, kể cho cô nghe ở bên ngoài vui ra sao, dụ dỗ cô bước ra khỏi cửa.
Có một ngày, Hứa Thấm khắc ra hình một đứa bé bằng gỗ, lẳng lặng nhét vào tay Tiêu Diệc Kiêụ Tiêu Diệc Kiêu cầm xem, thấy đó chính là hình ảnh thu nhỏ của mình mà Anh ta vui mừng như điên, hớn hở đem khoe với Mạnh Yến Thần.
Mạnh Yến Thần lại cười ha hả, mở ngăn kéo đặt mười mấy bức tượng gỗ Tiểu Yến Thần ra cho tên nhóc kia ghen tị chết thôi.
Lúc ấy, Tiêu Diệc Kiêu giận đến mức suýt nữa cắn chết Mạnh Yến Thần.
Hứa Thấm từ bé đã được hai người anh này bảo vệ quá mức, bạn bè cực ít.
Có ra khỏi đại viện, cô cũng không tiếp xúc nhiều với ai.
Chỉ có Tống Diệm là ngoại lệ duy nhất.
Sau bữa tối, Mạnh Yến Thần nói sẽ đi chơi với Tiêu Diệc Kiêụ Phó Văn Anh không hỏi nhiều, hiếm khi đồng ý dễ dàng như vậy, chỉ hỏi Mạnh Yến Thần là sao không học Tiêu Diệc Kiêu quen bạn gái sớm đi.
Mạnh Yến Thần bèn giả bộ như không nghe thấy.
Tiêu Diệc Kiêu là anh chàng có cuộc sống sôi nổi nhất trong đại viện, rất dễ dàng quen biết bạn bè, tối nào cũng chơi bời lêu lổng.
Cả cái thành phố này không chỗ nào là không có người quen của anh ta, cũng không có nơi nào anh ta chưa từng đặt chân đến.
Bạn bè nhiều, tất nhiên bạn gái cũng


⬅ Trước Tiếp ➡