Chương 17
tư phía trước, một chiếc xe tải hạng nặng mất lái bị lật nghiêng, lao thẳng về phía hông chiếc Lincoln.
Tài xế là một tay lão luyện, vội vàng đánh lái, đạp chết phanh.
Nhưng lực ly tâm cực lớn này không thể triệt tiêu hoàn toàn.
Hứa Tri Du không hề có sự phòng bị, cả người mất kiểm soát nảy khỏi ghế, lao về phía tấm vách ngăn cứng nhắc phía trước.
Cú va chạm này nếu trúng thì xương mũi chắc chắn sẽ gãy.
Cô theo bản năng đưa tay lên bảo vệ đầu.
Cơn đau như dự đoán đã không đến.
Một cánh tay đột ngột quấn ngang hông cô.
Bàn tay đó siết chặt, giữ cô lại giữa không trung, rồi dùng lực kéo ngược trở lại.
"Rầm." Hứa Tri Du đ.â.m sầm vào một ɭ*ή`g ngực rắn chắc.
Ngực của Lệ Thừa Kiêu cứng như đá, khiến trán cô đau điếng.
Thân xe rung lắc dữ dội vài cái rồi cuối cùng cũng dừng hẳn.
Bên ngoài vọng lại tiếng hét của người đi đường và tiếng còi cảnh sát từ xa, nhưng Hứa Tri Du lúc này không nghe thấy gì cả.
Đầu mũi cô chạm vào cổ áo sơ mi của Lệ Thừa Kiêu.
Mùi thuốc lá lạnh lùng hòa quyện với hơi thở nam tính của người đàn ông bao trùm lấy cô một cách mãnh liệt.
Còn đối với Lệ Thừa Kiêu, đây lại là một bữa tiệc của các giác quan.
Người phụ nữ trong lòng mềm mại đến không tưởng.
Mùi thảo mộc thoang thoảng lúc nãy, giờ đây do khoảng cách được kéo gần đã trở nên nồng nàn và thanh khiết.
Mùi hương đó luồn qua khoang mũi đi vào não bộ, giống như một liều thuốc an thần cực mạnh, ngay lập tức xoa dịu những yếu tố bạo lực đang trỗi dậy trong người anh do vụ tai nạn vừa rồi.
Thậm chí nó còn khiến anh nảy sinh một khao khát chưa từng có.
Muốn nhiều hơn nữa.
Muốn biến mùi hương này hoàn toàn thành của riêng mình.
Lệ Thừa Kiêu cúi đầu xuống.
Khoảng cách của hai người gần trong gang tấc.
Hứa Tri Du vẫn chưa hoàn hồn ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải đôi mắt đang cuộn trào những luồng sóng ngầm.
"Lệ Thừa Kiêu, buông—" Lời của Hứa Tri Du chưa kịp nói hết đã bị nuốt chửng.
Lệ Thừa Kiêu không hề báo trước mà áp xuống.
Môi anh lạnh lẽo, động tác vụng về nhưng hung hãn, mang theo một sự bá đạo không cho phép khước từ.
Đôi đồng tử màu xanh xám của anh nhìn chằm chằm Hứa Tri Du ở cự ly gần, thưởng thức sự kinh ngạc và hoảng loạn trong mắt cô.
Anh muốn nếm thử.
Người đàn bà có thể khiến anh bình tĩnh lại này rốt cuộc có vị gì.
Não bộ Hứa Tri Du trống rỗng trong chớp mắt.
Ngay sau đó, một cảm giác nhục nhã cực lớn ập đến.
Cô cứu anh như một bệnh nhân, vậy mà anh lại coi cô như một món đồ chơi?
Cuộc sống hôn nhân năm năm dù đã mài mòn những góc cạnh của cô nhưng chưa bao giờ bẻ gãy được cái tôi của cô.
Cô là Hứa Tri Du, là bác sĩ quân y từng bò ra từ đống xác chết, không phải là một con thỏ trắng mặc người ta xâu xé!
Ánh mắt Hứa Tri Du lập tức lạnh xuống, còn lạnh hơn cả khí lạnh trong xe.
Cô không hề do dự, nghiến chặt hàm răng, dùng lực cắn mạnh một cái.
"Suýt." Một mùi sắt nồng nặc lập tức lan tỏa giữa môi và răng của hai người.
Đó là vị của máu.
Lệ Thừa Kiêu đau đớn, động tác khựng lại.
Hứa Tri Du nhân cơ hội dồn lực, hai tay chống vào ɭ*ή`g ngực anh, mạnh bạo đẩy anh ra.
"Chát!" Cú đẩy dùng hết sức bình sinh khiến lưng Lệ Thừa Kiêu đập vào cửa xe, phát ra một tiếng động trầm ɖu.c.
Hai người ngay lập tức tạo ra khoảng cách.
Lệ Thừa Kiêu đưa tay lên, ngón tay cái chậm rãi lau qua môi dưới.
Tяên