Chương 10
mới để gây sự chú ý của anh ta mà thôi.
Anh ta cứ chờ xem, cô ta có thể quậy đến bao giờ.
Hứa Tri Du cúp điện thoại, rồi nhắn lại một tin cho cô bạn thân Tống Tinh Nhiễm.
Chỉ hai giây sau, Tống Tinh Nhiễm đã gọi điện đến.
"Ly hôn rồi à?
Cậu thật sự muốn ly hôn với hắn ta sao?" "Ừ." Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, sau đó hét lên đầy giận dữ: "Đã nói với cậu từ lâu rồi, cái gã Thẩm Hồng Nghiệp đó không xứng với cậu đâu.
Hắn ta chẳng qua chỉ có cái số tốt cứu cậu một lần, nếu không thì dựa vào hắn ta mà cũng đòi cậu phải tự tay xuống bếp nấu cơm cho hắn sao?
Năm đó cậu mới mười tám tuổi đã đạt được bằng kép tiến sĩ của Ivy League, các phòng thí nghiệm hàng đầu thế giới tranh nhau mời gọi đấy." Tống Tinh Nhiễm càng nói càng tức: "Tớ cứ nhìn thấy bộ mặt của Thẩm Hồng Nghiệp là muốn nôn!
Hắn ta tưởng mình là ai chứ?
Nếu không có cậu đứng sau trải đường, đưa tài nguyên cho hắn, thì cái công ty rách nát của hắn đã phá sản tám trăm lần rồi!" Hứa Tri Du vừa lái xe vừa nghe bạn thân than vãn, uất ức tích tụ trong lòng bấy lâu bỗng chốc tan biến không ít.
Năm năm qua đúng là quá nhịn nhục.
Nhưng sau này sẽ không như thế nữa.
"Cậu qua nhà tớ ở trước đi, ngày mai tớ đã đặt chỗ ở quán bar Nightlife rồi, để ăn mừng cuộc sống mới cho cậu!" Để chúc mừng bạn thân ly hôn, Tống Tinh Nhiễm đã đặc biệt chuẩn bị một món quà.
Trong hộp là một chiếc váy dạ hội cao cấp hở lưng màu đen.
Khi Hứa Tri Du thay chiếc váy đó vào, mái tóc dài đen nhánh xõa tung tự nhiên, tôn lên làn da mịn màng như sữa.
Đôi mắt cô lạnh lùng và xa cách.
Cô chỉ cần đứng đó thôi cũng đẹp đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Tại quán bar Nightlife.
Hai người vừa bước vào khu vực ghế VIP, ánh mắt của đám công tử bột ở các bàn xung quanh ngay lập tức bị thu hút bởi hai mỹ nhân tuyệt sắc này.
Nhưng khí chất thanh cao lạnh lùng tяên người Hứa Tri Du lại khiến những ánh nhìn đang rục rịch đó phải chùn bước.
Đúng lúc này, Thẩm Hồng Nghiệp đang dẫn theo Lâm Vãn Thư, Lâm Tân và một nhóm bạn bước vào.
Lâm Vãn Thư đang khoác tay Thẩm Hồng Nghiệp, khoảnh khắc nhìn thấy Hứa Tri Du, sự ghen tị trong mắt cô ta gần như trào ra ngoài: "Chị Tri Du?
Sao chị cũng ở đây...
lại còn mặc thành ra thế này..." Ánh mắt Thẩm Hồng Nghiệp dừng lại tяên người Hứa Tri Du, không thể dời đi được nữa.
Anh ta chưa bao giờ thấy một Hứa Tri Du như thế này.
Chiếc váy đen ôm sát cơ thể cô, làm nổi bật những đường cong mà anh ta chưa từng chú ý đến, cả người toát lên vẻ bí ẩn và cao quý.
Những ánh nhìn kinh ngạc không hề che giấu của đám đàn ông xung quanh khiến lòng Thẩm Hồng Nghiệp bốc lên một ngọn lửa vô danh, ngay sau đó là sự khinh bỉ sau khi "vỡ lẽ".
Hóa ra là vậy.
Ly hôn gì chứ, cúp máy gì chứ, chẳng qua chỉ là chiêu trò lấy lùi làm tiến.
Trước đó vừa nói ly hôn, sau đó đã xuất hiện ở quán bar mà anh ta thường xuyên lui tới, lại còn ăn mặc lộng lẫy như vậy.
Anh ta sải bước tiến lên, chắn đi những ánh nhìn dòm ngó xung quanh: "Hứa Tri Du, cô còn muốn quậy đến bao giờ nữa?
Để thu hút sự chú ý của tôi, cô đến cả chiêu theo dõi cũng đem ra dùng rồi sao?" Hứa Tri Du không thèm liếc nhìn anh ta lấy một cái: "Thẩm Hồng Nghiệp, anh bị chứng hoang tưởng à?
Quán bar này là do