Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

gia nhỏ bé, tất nhiên là khó có thể so sánh với Đông cung." Phó Ninh Dung khó khăn nuốt xuống miếng bánh ngọt Tạ Du tống vào miệng, "Nếu Thái Tử điện hạ ghét bỏ, thỉnh ngài trở về Đông cung cho." "Để mọi người thấy ngài ở chỗ của ta, dù sao vẫn không hay cho lắm." "Ai nhìn thấy?
Cái gì không hay?" Vị Thái Tử tôn quý này hiển nhiên không hiểu rõ ý tứ của Phó Ninh Dung, lái lời sang chuyện khác, "Ta đã sớm hạ lệnh, hiện giờ chỉ có người của Phó gia các ngươi mới có thể đến thăm, người bên ngoài nhất định không thấy ngươi được." Tạ Du nhìn nàng từ trên xuống dưới, ánh mắt trần trụi khiến Phó Ninh Dung rất khó chịu, "Hay là...Ngươi bị thương thành cái dạng này rồi mà vẫn muốn gọi tì nữ đến hầu hạ?" "Phó Ninh Dung, đã như thế này rồi, ngươi tốt hơn hết là đừng nên có tư tưởng dâm dê , buông thả dục vọng cho thỏa đáng." Tạ Du nhìn như tận tình khuyên bảo, hàm ý thật ra là đang thử nàng.
Gốc 色欲熏心.
Sắc dục huân tâm tâm trí luôn bị cuốn theo những chuyện hoan ái giữa nam và nữ.
Phó Ninh Dung giật mình, lông mày nhăn lại, sau đó liền giãn ra, cần phải một bộ giả vờ như không thèm để ý.
Sợ là vị Thái Tử này đang thực sự nghi ngờ nàng.
Nàng chỉ có thể thuận theo lời của Tạ Du "Tạ Thái Tử điện hạ đã quan tâm, tì nữ của ta muốn đến thì cũng chỉ đến vào ban đêm.
Tình trạng hiện tại của hạ quan, ban ngày vẫn chưa thể khai thị được." Công khai làm những việc dâm ô Dứt lời, nàng lập tức cảm thấy có một ánh mắt rực lửa đang nhìn chằm chằm vào mình.
Quả nhiên, Tạ Du đang lườm nàng, hai tay nắm chặt "Bị thương thành cái dạng này, xem ra nền móng vẫn chưa bị tàn phế?" Còn có thể nghĩ đến ban ngày khai thị?
Hắn vói tay vào trong chăn, khéo léo niết eo nhỏ của nàng.
Ngay khi hắn chạm vào cơ thể Phó Ninh Dung, nàng co rúm người lại một trận, xem hắn như rắn rết mà tránh né.
"Thái Tử tự trọng." "Tự trọng?" Tạ Du cười thầm, ánh mắt như thiêu đốt nhìn thẳng vào đáy mắt Phó Ninh Dung, ngông cuồng nhìn thấu toàn thân nàng qua ánh mắt này, "Tự trọng cái gì?
Chúng ta không phải đều là nam tử sao?
Hay là, ngươi và ta có cái gì không giống nhau?" Lần này Phó Ninh Dung trở tay không kịp.
Nhưng nàng rất bình tĩnh và cẩn trọng, cũng không mắc nhiều sơ suất, giây tiếp theo liền vội vàng tiếp lời của Tạ Du "Hạ quan và Thái Tử giống nhau, nhưng hạ quan sợ điện hạ đi sai đường, không biết được cái tốt của nữ nhân." "Nữ nhân có tốt hay không ta không cần biết." Tạ Du lại liếc mắt đánh giá nàng, vẻ chiếm hữu trong ánh mắt không hề che giấụ Liếc nhìn từ trên xuống dưới.
Cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt bình tĩnh và kiềm chế của nàng "Nhưng mà nhìn cái bộ dạng này của ngươi, nếu muốn lăn giường thì e là phải để tì nữ cưỡi lên." Khuôn mặt của Phó Ninh Dung đỏ bừng, nhưng nàng buộc phải cùng Tạ Du nói những lời thô tục này "Nếu như tì nữ của ta thích như vậy, ta cũng sẵn lòng." Sau cùng.
Nàng vọng tưởng muốn gỡ lại một ván, dùng giọng điệu từng trải nói với Tạ Du "Khi nam nhi đến tuổi, bình thường trong nhà sẽ sắp xếp thông phòng.
Sao, điện hạ là Thái Tử của Đông cung mà lại không có sao?" Đông cung Thái Tử siết chặt góc giường, ý tứ mỉa mai bên trong rất rõ ràng "Đừng đem ta so sánh với ngươi, ta không giống như ngươi, ai cũng có thể ngủ." Hắn không nên nghĩ ngợi lung tung.
Tạ Du


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡