Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 24

vào đây " Hắn chui vào đây, nàng tắm rửa kiểu gì?
"Vào đây tắm chung với nàng " "Không muốn." Tạ Du uy hiếp "Nếu không muốn tắm chung, vậy để ta tắm xong rồi đến lượt nàng." "Ta không muốn " Cái ý tưởng quái quỷ gì đây?
Chìm trong làn nước ấm, Tạ Du không khỏi thoải mái thở dài một hơi "Không muốn cái này cũng không muốn cái kia, vậy rốt cuộc nàng muốn thế nào?" "Của ngươi, của ngươi hết " Có bệnh Phó Ninh Dung thầm nghĩ chỉ là một cái thùng gỗ mà thôi, tranh nhau với hắn làm gì.
Tiểu Phó đại nhân luôn luôn ổn trọng trong mắt người khác giờ phút này thật sự rất muốn nhảy dựng lên cho Tạ Du một đạp bay ra khỏi bồn tắm rồi nói với hắn Không cho ta tắm thì ngươi cũng đừng tắm, chúng ta ai cũng không được tắm Nhưng nghĩ đến hành vi này không phù hợp với tác phong của mình cho lắm nên thôi.
Tạ Du châm chọc khiêu khích bên tai nàng "Sao chưa rời đi?
Thích nhìn ta tắm đến vậy sao?
Lúc bày ra trước mặt thì không chịu nhìn, giấu ở trong nước nhìn vui hơn?" "Sở thích của Tiểu Phó đại nhân thật đặc biệt Thích sự mập mờ phải không?" Trừng mắt nhìn hắn một hồi, Phó Ninh Dung không còn cách nào khác đành phải rời đi, vội vàng bưng vạt áo lại, ngồi chồm hổm sang một bên, thở dài.
Mùi tanh trên người tỏa ra rất nồng, nàng chịu không nổi loại mùi hương này.
Nhìn vào bên trong, kẻ đầu têu đang nhìn nàng qua khe hở nhỏ, vừa nhìn vừa trêu chọc "Ngồi nhìn trộm ở đó làm gì?
Nếu nàng nói muốn xem, ta có thể không cho nàng xem sao?" Phó Ninh Dung giận dỗi quay đầu đi, không thèm nhìn hắn nữa.
Lại phải gọi nước một lần nữa.
Người đưa nước lần này rất lạ mắt, hình như là nha hoàn hầu hạ bên cạnh trưởng nữ Phó Dao của nhị phòng.
Cô nương này mông vểnh ngực lớn, một mực sáp lại gần Phó Ninh Dung, chỉ đến thay nước thôi mà thiếu chút nữa dán lên người nàng.
Bích Nhi không phải là một nữ tử không hiểu chuyện đời.
Nàng ta vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi tanh nồng nặc trên người thiếu gia, trong lòng vui mừng khôn xiết, thật không uổng công giành lấy việc đưa nước vốn là của Hỷ Nhi.
Thiếu gia quả thật là trời sinh dũng mãnh.
Trước kia thiếu gia không thường xuyên ở trong phủ, lúc trước có cơ hội nhìn thấy thì cũng chỉ có thể đưa mắt nhìn từ xa, không dám đến gần nói chuyện với ngài ấy.
Thật là trăm nghe không bằng một thấy, hôm nay ở khoảng cách gần như vậy, quả nhiên giống như lời đồn, ngài ấy còn đẹp hơn cả nữ nhân...
Đều nói trong phủ có đại tiểu thư Phó Dao của nhị phòng là tài nữ xinh đẹp lấn át tứ phương.
Nhưng nếu vị thiếu gia này là nữ tử thì đại tiểu thư chẳng là cái đinh gì cả.
Ở bên một gã sai vặt trong phủ thì lấy đâu ra tiền đồ?
Xét về diện mạo, tài năng và thân phận, ai trong phủ có thể so được với thiếu gia?
Nghe nói thiếu gia làm quan trong triều, tuổi còn trẻ đã ngồi ở vị trí mà cả đời này không ai có thể vươn tới.
Cho dù chỉ làm thông phòng, còn tốt hơn gấp ngàn lần so với tùy tiện ở bên người khác.
Nghĩ vậy, Bích Nhi liền sáp lại gần, hoàn toàn không để ý đến động tác tránh né dứt khoát của Phó Ninh Dung.
Nàng ta vốn tưởng rằng thiếu gia lạnh lùng, không ham mê nhục dục như những nam nhân khác, nhưng khi ngửi thấy mùi tanh trên người thiếu gia, mùi hương nồng đậm, phỏng chừng ít nhất cũng phải hai lần.
Chẳng phải nam nhân đều thích ngực khủng eo thon sao?
Nói như


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡