⬅ Trước Tiếp ➡

tiện lựa một người mà chơi đùa đi chứ?
Tửu lượng của Tạ Du nàng luôn biết, rượu không ngon nhưng lại thích uống.
Sau khi uống rượu, hắn gặp ai cũng ôm, còn làm đủ mọi hành động đặc biệt khó đối phó.
Hiện giờ không biết có còn như vậy không, nhưng dù sao thì hai năm trước hắn cũng thực sự là cái dạng đó.
Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện.
Phó Ninh Dung suy nghĩ qua một chút sau đó lập tức xoay người chạy ra ngoài.
Đến nhị phòng uống trà cũng tốt, đi tìm Phó Tông nghe chuyện công việc cũng được, nói tóm lại, vì có Tạ Du ở đây nên nàng không muốn ở lại Gió đêm lay động.
Khẽ thổi tung cánh cửa sổ.
“Két” một tiếng, Phó Ninh Dung còn chưa kịp chạm vào cửa thì đùng một cái nghiêng rời lệch đất, eo nàng bị siết chặt, hắn bế nàng qua rồi trực tiếp đè xuống giường.
Phó Ninh Dung giãy giụa muốn thoát ra.
Vừa cử động thân thể đã bị hắn đè lại.
Vị kia nhận ra có lẽ nàng đang sợ hãi nên từ từ cúi người xuống, ghé vào tai nàng “Đừng sợ, là ta.” Nói nhảm.
Biết là ngươi nên ta mới chạy.
Nếu là người khác thì ít nhất còn có thể nói một chút đạo lý, nhưng Tạ Du dầu muối không ăn , nói chuyện với hắn khác gì đàn gãy tai trâụ Ngoan cố, cứng đầu Phó Ninh Dung đẩy hắn, giật giật cánh tay, nói thẳng “Đau quá, ngươi đè chết ta.” Mùi rượu trên người nam nhân này rất nặng.
Vừa nồng vừa dữ dội.
Nhưng cũng không khó ngửi.
Nghe nàng nói như vậy, Tạ Du hơi hơi buông lỏng ra, ánh mắt sâu kín nhìn nàng “Xin lỗi, là ta bất cẩn...” Phó Ninh Dung tự hỏi sao hôm nay sao Tạ Du lại dễ nói chuyện như vậy.
Nhưng ngay sau đó, nàng nghe thấy giọng nói khàn khàn và tiếng thở hổn hển của hắn đánh qua “Thực xin lỗi, ta cho nàng đè lại được không?” Trong bóng tối, dục vọng âm thầm nảy sinh.
Tạ Du cho nàng đè lại?
Phó Ninh Dung không chút suy nghĩ cự tuyệt “Đương nhiên là không cần Ta đè ngươi làm cái gì?” Đè qua đè lại.
Sớm muộn gì cũng cọ ra lửa.
Nàng đối với Tạ Du không có suy nghĩ gì quá phận, nhưng Tạ Du đối với nàng lại khác.
Toàn thân nam nhân nóng như lửa đốt, đồ vật ở giữa háng càng phình to, chọc vào đùi Phó Ninh Dung qua lớp y phục.
Nàng còn chưa làm gì mà hắn đã cứng như thế này, nếu nàng thực sự đè lại hắn thì sao?
Sợ là cái tay không bị phế vì mũi tên thì cũng bị phế vì chuyện này mất.
“Ngươi uống nhiều quá, ta ra ngoài lấy cho ngươi một bát canh giải rượụ” Phó Ninh Dung đẩy Tạ Du một cái.
Nàng đẩy hắn làm bộ muốn đi ra ngoài, nói đi lấy canh giải rượu chẳng qua là một cái cớ để chạy trốn.
Với tình trạng này của Tạ Du, nàng thật sự không đoán trước được đối phương sẽ làm gì mình.
Nhưng Tạ Du hiển nhiên ý thức được “người dưới thân đang muốn chạy trốn”, không cho nàng một chút cơ hội để tránh thoát, hắn nắm lấy cằm nàng rồi hôn xuống.
Tạ Du vẫn cường thế cướp đoạt như trước.
Phó Ninh Dung không mở miệng, hắn liền cắn lên cánh môi nàng buộc nàng phải hé môi.
Phó Ninh Dung càng không muốn dây dưa với hắn, hắn càng cố gắng dùng mọi cách để quấn lấy nàng, liều mạng mút lấy chiếc lưỡi nhỏ bé.
Tỏ vẻ như nếu không hôn được nàng thì chết cũng không bỏ qua.
Hai người hôn mà giống như đang đánh nhaụ Lưỡi Phó Ninh Dung bị


⬅ Trước Tiếp ➡