Quán bar không quá xa, nhưng cũng không đủ gần để đi bộ. Những người lái xe tình nguyện đưa bạn bè đi.
Dụ Sanh và Phương Ninh được phân về xe của Lương Dĩ Thực.
Nam sinh ngồi ghế phụ, trong khi Dụ Sanh và Phương Ninh ngồi ở hàng ghế saụ
Phương Ninh với tính cách cởi mở nhanh chóng khuấy động bầu không khí.
Vừa lên xe, cô đã bắt đầu trò chuyện với mọi người, không khí trên xe nhờ đó mà trở nên sôi động hơn.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, họ đã nói từ công việc hiện tại đến những tin tức mới nhất, từ thời sự đến công nghệ.
Phần lớn cuộc trò chuyện là giữa Phương Ninh và nam sinh, nhưng cô vẫn không quên nhắc đến Lương Dĩ Thực.
“Anh thật giỏi, còn trẻ mà đã trở thành giảng viên đại học Minh Thành, thật đáng ngưỡng mộ ” Phương Ninh tấm tắc khen.
Lương Dĩ Thực mỉm cười khiêm tốn, giải thích
“Chỉ là phó giáo sư thôi. Tôi rất biết ơn sự nâng đỡ của viện trưởng và các thầy cô.”
Lời nói của anh khiến Dụ Sanh bất chợt nghĩ đến một thành ngữ "Khiêm tốn nhún nhường."
Anh luôn cư xử ôn hòa, điềm đạm, đối đãi với mọi người bằng sự nhã nhặn.
Nhưng để đạt được thành tựu như anh hoàn thành chương trình tiến sĩ trong vòng bốn năm, tiếp tục làm nghiên cứu sinh sau tiến sĩ ở nước ngoài, và được viện trưởng ba lần mời về nước chắc chắn không phải là chuyện đơn giản.
Dụ Sanh không phải kiểu người ít nói.
Nhưng ở trước mặt Lương Dĩ Thực, cô luôn cảm thấy mình không nên nói quá nhiềụ
Dù anh rất ôn hòa, nhưng không hiểu sao giữa họ luôn tồn tại một khoảng cách vô hình.
Khoảng cách ấy đã có từ những ngày đầu cô quen biết anh.
Cô tự thuyết phục bản thân rằng, sự cẩn trọng này xuất phát từ lòng ngưỡng mộ dành cho một người tài giỏi như anh.
Dụ Sanh tự nhủ rằng, với một người học kém như mình, không có chung chủ đề với một học thần như Lương Dĩ Thực cũng là điều dễ hiểụ
Cô im lặng nghe họ nói chuyện, chỉ thỉnh thoảng phụ họa vài câu với Phương Ninh.
Cuộc trò chuyện dần xoay sang lĩnh vực chuyên môn của Lương Dĩ Thực trí tuệ nhân tạo và học máy.
Nam sinh ngồi ghế phụ, đang làm việc trong lĩnh vực liên quan, không ngừng đặt câu hỏi cho Lương Dĩ Thực.
Lương Dĩ Thực kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi một cách chi tiết.
Dụ Sanh và Phương Ninh thì không mấy hứng thú với chủ đề này.
Phương Ninh bắt đầu gửi tin nhắn cho cô qua điện thoại.
Phương Ninh Tớ khẳng định là không nhìn nhầm.
Dụ Sanh Không nhìn nhầm cái gì?
Phương Ninh Sư huynh đang nhìn cậu đấy
Dụ Sanh Đừng nói linh tinh.
Dụ Sanh Gõ đầụipg
Phương Ninh Tớ còn tưởng tượng ra cả cảnh trong tiểu thuyết nữa cơ
Dụ Sanh ……
Phương Ninh Thật mà
Phương Ninh Tin tớ đi.
Dụ Sanh Nhìn tớ làm gì chứ? Cậu nghĩ nhiều rồi.
Phương Ninh quay sang nhìn Dụ Sanh, tinh quái chớp mắt và không tiếng động trêu chọc cô.
Dụ Sanh đỏ mặt vì xấu hổ. Cô không tin rằng giữa mình và Lương Dĩ Thực có thể có bất cứ mối quan hệ đặc biệt nào, huống chi đương sự còn đang ở ngay trên xe.
Phương Ninh tiếp tục làm những biểu cảm kỳ lạ, cố tình trêu cô.
Dụ Sanh giả vờ định nhéo cô bạn, nhưng Phương Ninh nhanh chóng né tránh, cười khúc khích.
Lương Dĩ Thực chăm chú lái xe, nhưng nghe thấy tiếng động phía sau liền liếc qua kính chiếu hậụ
Ánh mắt anh thoáng dừng lại ở Dụ Sanh.