Giang Thành tan nát cõi lòng.
Không nghĩ tới lần đầu tiên anh thổ lộ cư nhiên lại thất bại chấm dứt, lúc này anh vẫn muốn hòa hoãn một chút, cố gắng làm Lâm Thanh Nhã nhìn nhận lại anh, nhưng khi anh vừa định nói, đã bị Lưu Vũ gạt sang một bên
"Tên rác rưởi như mày có thể cút xa một chút hay không? Hiện tại Thanh Nhã là bạn gái tao "
Hiển nhiên Lưu Vũ cũng uống không ít rượu, mặt hắn đỏ lên nhìn chằm chằm vào Giang Thành, mấy tên đàn em của hắn lại trực tiếp xông lên bao vây Giang Thành, muốn dạy cho Giang Thành một bài học
Bạn gái của đại ca mà cũng dám đụng tới, chán sống rồi hay sao?
"Quên đi, so đo với tên phế vật này sẽ làm thấp giá trị con người mình." Lâm Thanh Nhã ngăn Lưu Vũ đang tức giận lại, Lưu Vũ hừ lạnh nói "Xem như mày gặp may đấy, nhanh chóng cút xa một chút cho tao, đừng để cho bố mày nhìn thấy mày "
Giang Thành nắm tay thành đấm.
Trong lòng anh vô cùng không cam tâm, có đôi lúc anh thậm chí còn nghĩ là nếu mình là cậu ấm nhà giàu thì liệu rằng Lâm Thanh Nhã có thể trở thành bạn gái mình không, bây giờ còn lại một cơ hội cuối cùng bày ra trước mặt Giang Thành.
Nói cho Lâm Thanh Nhã biết thân phận của anh
Ngay lúc Giang Thành quyết định thì một đám người nghênh ngang từ cổng đi vào. Nhìn quần áo họ mặc thì hẳn là thuộc thành phần lưu manh trong xã hội.
"Mới rồi có tên khốn nào nôn vào người ông mày?" Tên cầm đầu trông rất hung dữ, dọa sợ không ít bạn trong lớp, nhất là nhóm bạn học nữ kia, nhao nhao đứng ở đằng sau mấy bạn nam.
Mặc dù đối phương chỉ có bốn người nhưng khí thế rất hung hăng.
Ngay lập tức không ai dám mở miệng, cuối cùng vẫn là Lưu Vũ cau mày nói "Là ông mày nôn đấy thì sao, cha của tao là Lưu Nhân Vũ, mày là cái thá gì?"
Lưu Nhân Vũ là đại ca nổi tiếng trong thành phố, cũng xem như có chút thế lực.
Tên lưu manh cầm đầu sau khi nghe xong thì cười nhạo một tiếng, bước tới tát một cái lên mặt Lưu Vũ "Con mẹ nó, có bản lĩnh thì mày gọi Lưu Nhân Vũ ra đấu một trận với tao, ông mày còn sợ nó không nổi đấy "
"Liếm sạch thứ dơ bẩn trên người ông mày nhanh "
Lưu Vũ vốn có hơi say liền bị một tát này làm cho tỉnh, trong mắt hắn liền lộ vẻ sợ hãi. Dù sao lúc trước hắn đã quen ngang ngược trong trường, cho nên trong chốc lát không thể thích ứng được với việc ngoài miệng giếng là bầu trời rộng lớn, ngoài xã hội không thiếu kẻ giỏi hơn mình.
"Anh... em sai rồi được không ạ?"
"Nếu không thì cho em xin lỗi anh, em còn chút tiền lẻ, anh cứ việc cầm đi xài, nếu không đủ thì em còn mấy thứ này, mà không đủ nữa thì đại ca cứ nói với em." Lưu Vũ cười nịnh nọt lấy ra mười nghìn tệ tiền mặt.
Tên lưu manh hất tay một cái, tiền bay tứ tung
"Xin lỗi à?"
"Cho dù là ông già mày đến đây cũng không được "
"Không biết thì ra ngoài hỏi thăm danh tiếng của mấy anh đây. Thôi thì nói cho mày biết luôn, đại ca của tao là chủ tịch của câu lạc bộ Hưng Vinh, đại ca Từ "
Sắc mặt của Lưu Vũ nháy mắt trở nên xám xanh.
Bình thường hắn diễu võ dương oai là thế, vậy mà lúc này lại run lẩy bẩy như gà con. Cho dù là cha của hắn, Lưu Nhân Vũ cũng không dám chọc vào người của đại ca Từ, nói cách khác thì Lưu Nhân Vũ vẫn chưa có mặt mũi lớn đến vậy
Biết chuyện chẳng lành, trên trán của Lưu Vũ toát mồ hôi lạnh, run rẩy nói "Anh... anh nói xem chuyện này giải quyết như nào, em sẽ nghĩ cách "
"Hay là anh để cho em gọi cho cha em trước đã?"
Tên lưu manh hừ lạnh một tiếng, Lưu Vũ vội vàng trốn vào trong góc bấm điện thoại cho Lưu Nhân Vũ "Cha, con gặp rắc rối rồi, hình như chọc phải người của đại ca Từ. Cha có thể giúp con hòa giải một chút không?"