⬅ Trước Tiếp ➡

không biết giữa anh em hai người xảy ra chuyện gì.
Thường ngày chỉ cần tới thời gian nghỉ ngơi, việc đầu tiên Lục Dục Chi làm là cầm lấy di động gửi tin nhắn cho Lục Chi.
Người đại diện suy nghĩ một chút rồi quyết định đưa di động của mình cho Lục Dục Chi xem.
Lục Dục Chi lãnh đạm nhận lấy di động, ngón tay anh lướt đọc tin nhắn.
Anh nhìn đến câu hỏi cuối cùng của Lục Chi, nhìn chằm chằm rất lâụ Yết hầu Lục Dục Chi khẽ di chuyển, anh rất hiểu Lục Chi, so với chính bản thân cô thì anh còn hiểu rõ hơn.
Anh nên nói gì để Lục Chi bớt áy náy, hoặc nói, anh nên làm gì với đồ ngốc Lục Chi này đây?
Nếu anh ấy không vui thì anh mua cho anh ấy kem dâu tây đi, anh trai em rất thích ăn món đó.
Lục Chi thấy người đại diện mãi không trả lời lại, cô thấp thỏm gửi thêm một tin nhắn, không nghĩ tới lúc này di động đang nằm trong tay Lục Dục Chi.
Lục Dục Chi đọc tin nhắn gửi đến, không biết nên nói bản thân anh ngốc hay vẫn là Lục Chi ngốc.
Trước mặt Lục Chi, anh vẫn luôn cố tình bày ra một bộ mặt tốt đẹp nhất.
Ngoại trừ tình yêu của anh dành cho cô là thật thì tất cả còn lại đều là dối trá.
Anh không hề ôn nhu như thế, anh không quan tâm ai, anh không muốn chỉ là anh trai tốt của cô.
Lục Dục Chi đã mang chiếc mặt nạ giả tạo đó lâu lắm rồi, khiến cho chính bản thân anh cũng từng cho rằng con người anh thật sự tốt đẹp như vậy.
Kem vị dâu tây không phải đồ ăn anh thích, anh không thích ăn đồ ngọt.
Chẳng qua sau một lần kia, Lục Chi tự ngầm thừa nhận Lục Dục Chi thích ăn.
Cơn gió mùa hè vừa nóng lại oi bức, thời điểm các trường đại học công bố kết quả thi, Lục Chi còn đang chuẩn bị thi vào trường cấp hai Tiểu Thăng.
Ngày đó Lục Dục Chi mặc một chiếc áo sơ mi bị tẩy rửa đến mức trắng bệch, tay anh cầm cây dù, đứng ở trước cổng trường chờ Lục Chi.
Một đám củ cải nhỏ hấp tấp chạy ra cổng trường, ríu rít bổ nhào vào trong lòng cha mẹ.
Ở giữa đám đông phụ huynh, Lục Dục Chi là bắt mắt nhất.
Anh có dáng người cao ráo, gương mặt đẹp trai, tuy nhiên trên người anh tỏa ra hơi thở người lạ chớ tới gần.
Biểu hiện đó của anh khiến nhóm các bác gái yêu thích chàng trai nhỏ đang sôi nổi phải chùn bước, họ chỉ dám đứng ở một bên tám chuyện về anh mấy câụ Lục Chi buộc tóc đuôi ngựa, cô đeo cặp sách chậm rãi xuất hiện ở cổng trường.
Lục Chi không thích nơi đông người, cho nên cô luôn đi học từ rất sớm, tan học thì ra muộn hơn.
Lục Dục Chi liếc mắt một cái thấy được ngay Lục Chi, cô gái nhỏ mặc đồng phục thong thả bước đi.
Cô cúi đầu, bước từng bước chân nhỏ, đôi tay cô nắm lấy quai đeo cặp sách, nhìn qua thì không biết tâm trạng của cô thế nào.
Lục Dục Chi vội vàng đến gần mở dù lên, che khuất ánh nắng mặt trời chói chang đang chiếu lên người cô gái nhỏ của anh.
Lúc này cô gái nhỏ mới phát giác bóng người của anh, cô ngẩng mặt lên nhìn anh.
Gương mặt này còn ngây ngô non nớt nhưng tương lai chắc chắn sẽ vô cùng mỹ lệ, giờ phút này cô đang khóc như lê hoa đái vũ 1 , đuôi mắt dính không ít nước mắt, giống như sợi chỉ đứt không ngừng nhỏ xuống.
Lục Dục Chi ôm


⬅ Trước Tiếp ➡