⬅ Trước Tiếp ➡
“Đừng nói như vậy, chẳng qua là chút việc nhỏ thôi.”
Nghê Thiếu Khanh lại trò chuyện thêm một lát với Ly Xuân, đợi mực đỏ trên giấy khô rồi mới thu bản vẽ lại, dự định rời đi. Có điều hắn vừa đi được mấy bước thì đột nhiên dừng lại nói: “Bây giờ ngươi lẻ loi một mình, giữ một nam tử trưởng thành ở trong nhà chắc là có nhiều bất tiện. Nhà của ta vẫn còn phòng trống, lại có tôi tớ hầu hạ. Hay là ngươi để hắn chuyển qua chỗ của ta, ngươi về nhà sẽ có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn, cũng có thể tránh mấy lời gièm pha của người ngoài.”
“Lời gièm pha?”
“Chẳng qua là một vài tin đồn về trai đơn gái chiếc khi sống cùng nhau thôi, ngươi yên tâm đi. Có điều chúng ta đang ở nơi dạy học, các tiên sinh khác sẽ có yêu cầu hơi cao, nếu như để tin đồn lan truyền quá mức chỉ sợ sẽ dẫn tới một số phiền toái không cần thiết.”
Nghê Thiếu Khanh nói vậy khiến Ly Xuân không khỏi cười khổ: “Đúng là ta quá mức lơ là, có điều việc này ta phải hỏi qua ý của A Cửu đã.”
“Nếu quyết định xong thì có thể chuyển vào trong viện của ta ngay hôm nay cũng được, ngươi đừng khách khí gì với ta.”
Nghê Thiếu Khanh lại tha thiết dặn dò thêm vài câu rồi mới cầm bản vẽ xoay người rời đi, để lại một mình Ly Xuân đứng trước bàn, ngẩn người nhìn bóng lưng hắn biết mất.
Nói thật, nàng và A Cửu đã ngủ cùng giường đắp chung chăn, thật sự chẳng thể coi là thuần khiết gì. Nàng có thể không để ý tới những lời đồn đãi ở bên ngoài, thế nhưng liệu nàng có thể thản nhiên đối mặt với chính lòng mình, tiếp tục mập mờ không rõ như thế với A Cửu sao?
Ly Xuân lắc đầu nhắm mắt lại, lúc này đã hơi trễ nhưng nàng lại có chút không muốn về nhà. Một khi trở lại, A Cửu sẽ quấn quýt lấy nàng vừa kéo vừa ôm, làm cho nàng quên hết phép tắc, trầm mê trong hơi thở của hắn. Nàng không chống lại được hắn, phản kháng duy nhất chỉ có thể là kéo dài thời gian từ thư viện về nhà. Dù sao vết thương của A Cửu đã hồi phục, trong nhà có một ít bánh màn thầu và nước canh, cũng không đến mức để hắn bị đói.
Nàng đang nghĩ như vậy thì lại nghe được giọng nói của A Cửu truyền đến: “A Xuân không cần hỏi ta. A Cửu không muốn chuyển đến nhà người kia đâu!”
Ly Xuân kinh ngạc mở mắt ra, đã thấy A Cửu ngồi xổm trên ghế bên cạnh bàn nhìn nàng với đôi mắt trách móc, tiếp tục nói với giọng điệu ghen tuông: “A Xuân thích hắn phải không? Hắn nói mấy câu, ngươi lập tức cười đến đỏ cả mang tai, còn muốn bán A Cửu cho hắn.”
“Cái gì mà bán ngươi cho hắn, ăn nói lung tung.”
Tuy Ly Xuân bác bỏ lời hắn như thế nhưng lại không tự chủ được đưa tay lên sờ sờ khuôn mặt còn có chút nóng ran của mình. Đúng là nàng yêu thích viết chữ vẽ tranh, nhưng rất hiếm khi nàng thể hiện trước mặt người khác. Chỉ có mấy người thầy từng chỉ bảo đã khen ngợi tài nghệ của nàng mà thôi, hôm nay được Nghê Thiếu Khanh khen như vậy, quả thật khiến nàng rất vui.
“Ngươi thích hắn! Còn vẽ cả ngọc bội của ta cho hắn xem, rõ ràng nói thứ này không thể để người khác thấy mà.”

⬅ Trước Tiếp ➡