Chương 17
truyền đến cảm giác ấm nóng, không phải bỏng rát, nhưng anh theo bản năng muốn rút tay lại.
Mạnh Hàm Tịch nhận ra động tác của anh, ngón tay càng siết chặt hơn.
Cô đúng là có hơi vô lại rồi, rõ ràng anh chỉ có ý tốt.
Thẩm Diễn vốn có thể hất ra, nhưng chẳng hiểu sao lại đứng ngây tại chỗ, mặc cô được đằng chân lân đằng đầụ Mạnh Hàm Tịch học ngay dùng ngay lời anh vừa nói, trong mắt vẫn còn nước, khóc như mèo hoa, vậy mà giờ lại nhìn anh với vẻ đắc ý nho nhỏ “Nếu không thì cậu vốn có thể quay đi luôn, sao còn đưa khăn giấy cho tớ?” Thẩm Diễn à Thẩm Diễn...
Đúng là từ lần gặp đầu tiên đã bị cô nắm chặt rồi.
Mạnh Hàm Tịch vê nắp bút, chìm trong hồi ức, nhưng rất nhanh ý cười bên khóe môi lại nguội xuống.
Khó khăn lắm cô mới theo đuổi được anh, sao có thể nỡ ly hôn?
Mạnh Hàm Tịch lại tìm được một quyển album thật dày ở góc tủ sách trong phòng.
Quyển album dày này đã có từ nhiều năm trước, mẹ Mạnh rất thích ghi lại cuộc sống của cô từ nhỏ đến lớn, từ lúc Mạnh Hàm Tịch còn bi bô tập nói cho tới khi trưởng thành, có vô số ảnh chụp và băng ghi hình, mỗi khi cả nhà quây quần lại đều thích lấy ra xem.
Mạnh Hàm Tịch lật xem một lúc, quả nhiên tìm được ảnh chụp chung trong lễ cưới của Thẩm Diễn và cô.
Nhìn ngày tháng trên ảnh thì chắc là lúc họ vừa tốt nghiệp đại học.
Mạnh Hàm Tịch giơ tay vuốt nhẹ hai người đang cười rạng rỡ trong ảnh, lòng cô dậy sóng, hôn nhân đối với cô rõ ràng vẫn còn rất xa vời.
Mạnh Hàm Tịch khép album lại, rồi tìm thấy thêm vài cuộn băng ghi hình đám cưới của họ trong chiếc thùng dưới giá sách.
Tiếng nhạc du dương vang lên, khung hình mờ dần trở nên rõ nét, Mạnh Hàm Tịch đang trang điểm trong phòng, cô buồn ngủ đến mức gà gật, mãi tới khi có người bên cạnh nhắc là đã bắt đầu quay rồi, cô mới ngồi ngay ngắn lại, tinh nghịch vẫy tay với ống kính.
Sau khi hôn lễ bắt đầu, ánh mắt Mạnh Hàm Tịch cứ dán trên người Thẩm Diễn, không rời đi.
Trước đây Thẩm Diễn phát biểu trước toàn thể thầy trò trong trường cũng luôn điềm tĩnh ung dung, Mạnh Hàm Tịch còn tưởng lúc kết hôn anh cũng sẽ như vậy.
Đây là lần đầu tiên cô thấy vẻ mặt Thẩm Diễn căng thẳng như thế...
Khăn voan trắng của cô dâu bị gió hất lên, trời xanh hoa biển, còn anh ôm chặt cô vào lòng giữa tiếng reo hò của khách mời.
Mạnh Hàm Tịch tắt phụp đoạn băng đang phát trước mắt, cô co người ôm gối, rõ ràng biết người kết hôn với Thẩm Diễn là mình, người ôm hôn anh cũng là mình, nhưng suy nghĩ lại chẳng thể được như lý trí, cô rất bực bội, thậm chí còn có chút ghen tị...
Tại sao chuyện quan trọng như vậy, cô lại không nhớ nổi chút nào?
Đến trưa xuống lầu ăn cơm, mắt Mạnh Hàm Tịch vẫn còn hơi đỏ, trên bàn toàn là món cô thích, cô ăn rất ngon lành, hoàn toàn không nhìn ra vừa mới khóc.
Thấy con gái ăn ngon miệng, làm mẹ đương nhiên cũng vui, nhưng dù sao cũng là đứa con tự tay nuôi lớn, sao có thể không nhận ra cảm xúc của cô?
Sau bữa ăn.
“Tịch Tịch.” Mẹ Mạnh sớm đã nhìn ra trạng thái của cô không ổn, liền hỏi “Con và Thẩm Diễn có phải cãi nhau không?” “Tại sao mẹ lại nói vậy?” “Dạo này con cứ chạy về nhà, hỏi gì cũng không nói.” Mẹ