Chương 1
“Bảo bối, cuộc sống đại học vui không?” “Ưm, đều khá tốt, trường cũng tốt, bạn học cũng tốt...” Mạnh Hàm Tịch rúc trong chăn, đáp rất qua loa, chưa bao lâu đã bắt đầu ngáp.
Thấy con gái buồn ngủ, mẹ Mạnh đắp chăn giúp cô rồi tắt đèn.
Thật ra cô không hề muốn ngủ, đợi mẹ Mạnh ra khỏi phòng, nghe bên ngoài không còn động tĩnh, Mạnh Hàm Tịch mới mò điện thoại trong chăn ra.
Lịch sử trò chuyện với Thẩm Diễn rõ ràng mới dừng từ nửa tiếng trước, nhưng cô lại muốn tìm anh nói chuyện.
“Thẩm Diễn, cho em nghe giọng anh thêm một chút được không?” Tin nhắn vừa gửi đi, Mạnh Hàm Tịch đã đỏ bừng mặt đến không dám nhìn, cứ hay đòi kiểu này, có phải trông cô quá chủ động không?
Ai cũng bảo con gái nên rụt rè một chút, nhưng vừa nghĩ đến giọng nói đầy từ tính của Thẩm Diễn, cô căn bản không kiềm chế nổi.
Chờ một lúc, Thẩm Diễn vẫn chưa trả lời.
Mạnh Hàm Tịch trở mình qua lại trong chăn, như cá bị bỏ lên chảo dầu chiên, tin nhắn thì không thu hồi lại được nữa, cô có chút hối hận, bắt đầu lo Thẩm Diễn thấy cô quá bám người.
Màn hình điện thoại bỗng sáng lên, là Thẩm Diễn, anh gọi thẳng một cuộc gọi thoại.
“Tịch Tịch.” Kỳ lạ thật...
Người nhà cũng gọi cô là Tịch Tịch, nhưng biệt danh này khi được Thẩm Diễn gọi ra, tai cô lại mềm nhũn.
Mạnh Hàm Tịch nghe giọng anh, mặt cũng nóng lên, thậm chí còn không nghe rõ đoạn sau anh nói gì.
“Giờ này anh vẫn làm bài à?
Vậy có phải em làm phiền anh không?” Mạnh Hàm Tịch cứ nghĩ đến hàm số với phương trình là đau đầu, sở thích của cô và Thẩm Diễn hoàn toàn khác nhau, nói chuyện gì cũng làm cô thấy mình ngốc ngốc.
Thẩm Diễn khẽ nói “Không đâu, anh vừa làm bài vừa nói chuyện với em được.” Đầu dây bên kia bỗng im lặng, Thẩm Diễn dừng bút, chủ động mở lời, hỏi tối nay cô đi phố ẩm thực với bạn đã ăn gì.
Vừa nhắc đến đồ ăn, cảm xúc Mạnh Hàm Tịch quả nhiên tăng hẳn lên, đặc biệt khen món xiên gà nướng không ngớt miệng, nói lần sau sẽ dẫn Thẩm Diễn đi thử.
Thẩm Diễn cười khẽ “Được.” Anh không nói nhiều, nhưng dù Mạnh Hàm Tịch nói chuyện có dinh dưỡng hay không, Thẩm Diễn luôn đáp lại cô.
Thẩm Diễn mà Mạnh Hàm Tịch biết, hoàn toàn khác với Thẩm Diễn lạnh lùng, tiếc chữ như vàng trong mắt người khác.
“Thẩm Diễn, em hình như hơi buồn ngủ...” “Vậy cúp máy nhé?” “Em không muốn cúp máy, em có thể nghe tiếng anh làm đề rồi ngủ được không?” Thẩm Diễn lại đồng ý “Được.” Một lát sau, tiếng thở ở đầu dây bên kia của Mạnh Hàm Tịch dần đều lại, cô sắp ngủ mất rồi nhưng vẫn lẩm bẩm “Thẩm Diễn...
Anh sẽ chiều hư em mất...” “Ngủ ngon,” Giọng Thẩm Diễn cố ý chậm lại, dịu dàng mà vấn vít, “Tịch Tịch, mai gặp.” Mạnh Hàm Tịch mãn nguyện chìm vào giấc mơ, trong lòng ngọt lịm, thậm chí còn không nhịn được nghĩ, nếu sau này có thể gả cho Thẩm Diễn, không chỉ được nhìn gương mặt đẹp trai đó, mà còn có thể được nước lấn tới, ngày nào cũng ngủ với anh, đòi hỏi anh nhiều hơn nữa...
Nhưng trời ơi, Mạnh Hàm Tịch chỉ nghĩ vậy thôi, cô chưa từng nghĩ lúc mình mở mắt ra lần nữa, chuyện đó lại thành sự thật Mạnh Hàm Tịch ngồi bên mép giường, mọi thứ trước mắt đều xa lạ, cô vẫn thấy mình như đang mơ.
Cô nhìn người đàn ông vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm, ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp