Chương 9
sủng ái Thục phi, lại trọng dụng mẫu tộc của nàng ta trong triều, song gốc rễ của Đại Yên đã thành.
Thái tử ngoài chuyện của Dương Phụng nghi khiến thiên hạ chê cười thì văn học có đại sư Khai Dương đại sư chỉ giáo, võ nghệ do Trấn Nam Tướng quân dạy bảo, văn võ đều song toàn.
Lại thêm mấy năm trước thân chinh dẹp loạn lập được công lao, cũng gọi là có danh vọng to lớn trong bách tính.
Xét ra, ngôi vị truyền thừa vốn là chuyện hợp tình hợp lý.
Thế nhưng giờ nghe Dung tướng nói vậy lại khiến Dung phu nhân toát mồ hôi.
Một chuyện nắm chắc chín phần mười mà khi nảy ra biến cố vẫn khiến lòng người lo sợ bất an.
Huống hồ, từ khi gả Dung Hoan cho Thái tử, lại sinh hạ Hoàng thái tôn, Dung phủ sớm đã cùng Đông cung cột chung một thuyền.
Nếu Thái tử có mệnh hệ gì thì Dung phủ cũng chẳng thể yên.
"Vậy, vậy phải làm sao đây?" "Nếu Thục phi và Tĩnh Vượng khống chế được Hoàng..
Vị kia, há chẳng phải sẽ gây bất lợi cho Thái tử và Thái tôn sao?" Giọng Dung phu nhân run rẩy.
Dẫu trong lòng Dung phu nhân oán hận Thái tử, song cứ nghĩ tới trước khi bà ấy rời phủ, đích tôn tử nằm trong lòng đáng yêu nói "Tạm biệt ngoại tổ mẫu, Bảo Ca Nhi sẽ nhớ ngoại tổ mẫu lắm" là lòng Dung phu nhân lại như hóa thành vũng nước.
Đó chính là sinh mạng của đại nữ nhi, cũng là bảo bối trong lòng bà ấy.
"A Đào, nàng hãy bình tĩnh." Thấy Dung phu nhân thất thố, Dung tướng mới giữ chặt vai thê tử.
Ngẩng nhìn vẻ mặt lạnh tanh, bình tĩnh của trượng phu mà lòng dạ vốn đang xao động bất an của Dung phu nhân bỗng trở nên yên ổn hẳn.
"Chỉ cần được điều trị thỏa đáng, Hoàng thượng vẫn có thể cầm cự thêm hai ba năm.
Hơn nữa.." Dung tướng khẽ dừng "Trong tay ta nắm giữ bằng chứng xác thực cho thấy kẻ gọi là thần y kia thực chất dùng mánh lới lừa gạt chứ chẳng hề có y thuật." Từng câu từng chữ tuy nhỏ nhưng lại rất rõ ràng.
Dung phu nhân sững sờ.
"Phu quân, vậy chàng.." "Nhưng ta sẽ không dâng chứng cứ ấy cho Hoàng thượng, và cũng không định đích thân trình lên." Dung phu nhân thông minh, nghe thế đã hiểu ra phần nhiềụ "Chàng định giao cho Thái tử..
Như vậy cũng được, như vậy cũng được." Việc này nếu do ngoại thần vạch trần, chỉ sơ sẩy cũng phạm vào tội chém đầụ Nhưng nếu là Thái tử tự mình đưa ra, vừa có thể nắm chặt nhược điểm của Thục phi và Tĩnh Vương, lại vừa có chỗ để xoay chuyển nếu lỡ xảy ra biến cố.
Thế nhưng nhìn dáng vẻ thản nhiên của trượng phu, trong lòng bà ấy lại dấy lên nghi hoặc.
Theo lý, nếu trượng phu đã nói ra lời ấy thì hẳn là đã tính toán chu toàn, có điều xem chừng chứng cứ kia vẫn chưa hề giao cho Thái tử.
Dung tướng không để thê tử lo lắng lâu, thản nhiên giải thích "Ta muốn biết Thái tử có đáng giá hay không." Dung phu nhân chợt hiểu ra.
"Chàng lo Hoan Nhi mất rồi, Thái tử sẽ tái giá..
một quý nữ khác?" Dung tướng gật đầụ "Không phải lo, mà là chắc chắn." "Lúc này vị trí Thái tử phi là quân cờ quan trọng.
Dẫu Thái tử tạm thời chưa có ý định lập thê lập thiếp thì Hoàng hậu nương nương cũng không để yên." "Huống chi, gần đây thế lực Dương gia đang lên, Dương Phụng nghi lại mang thai.
Nếu sinh được nhi tử thì với tình nghĩa Thái tử dành cho nàng ta, việc lập nàng ta làm chính thất cũng chẳng khó xảy ra." Dung phu nhân nghe xong, sắc mặt chợt tái đi.
"Hắn