Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 21

để tỏ ra mình hiểu chuyện, cô lại lùi một bước "Hoặc là, em nắm góc áo của anh...
giống như lúc chạy tám trăm mét ấy, anh dắt em đi." Tư Nguyên Phong rất hào phóng "Được." Không để cô tội nghiệp chỉ túm lấy một góc áo, tay phải cậu đút túi, cố ý nâng khuỷu tay lên về phía cô.
Dư Ngâm nhận được ý của cậu, trong lòng ngọt ngào, nén cảm giác đắc ý vì mưu kế thành công, nhẹ nhàng khoác tay lên cánh tay cậụ "Làm phiền anh rồi." Ngoài miệng cô rất khách khí.
Tư Nguyên Phong cố ý thả chậm bước chân.
Hai người sóng vai, bóng dáng dưới chân sóng đôi đi theo nhau, quan hệ nhìn thân mật mười phần.
Nào biết, phía sau cách đó không xa, có ba bóng người trùng hợp cùng đường với bọn họ.
Lục Điểm Lôi nhìn thấy rõ ràng màn kịch giả vờ yếu đuối kiểu bạch liên hoa vừa rồi của Dư Ngâm, tức giận đến phát điên.
Cô ấy quay đầu đẩy đẩy anh trai mình, vô lý gây sự "Rốt cuộc anh có giúp em không hả?
Sao nó còn dính lấy cậu ấy thế kia " Ánh mắt u tối của Lục Ngọc Trạo dán chặt trên bóng dáng nhỏ nhắn phía trước, từ đầu đến cuối không hề dời đi.
Một lúc sau, anh cười lạnh "Gấp cái gì, từ từ rồi sẽ đến." "Em đang gấp mà..." Lục Điểm Lôi cứng không được thì tìm cách mềm mỏng, "Em muốn cùng đi du học với Tư Nguyên Phong, học kỳ này nếu không cưa đổ cậu ấy, rất nhiều chuyện đều sẽ không kịp...
Anh trai...
Anh giúp em một chút đi..." Hai người cùng tuổi, mặc dù Lục Điểm Lôi là một cô gái tính tình mềm mỏng, nhưng rất ít khi gọi anh trai.
Hoặc là không xưng hô, hoặc là gọi cả họ tên.
Một khi gọi "Anh trai", tất nhiên là có việc cầu cạnh anh.
Lục Ngọc Trạo chỉ cảm thấy cô em bây giờ rất ồn ào, ấn đầu cô ấy đẩy thẳng vào ngực Đàm Nhiêu, người nãy giờ không nói gì bên cạnh.
"Đây cũng là anh này, em đi làm phiền cậu ta đi." Lục Điểm Lôi như một tia lửa bắn tung tóe, bỗng dưng bật dậy, rời xa người đàn ông cao hơn cô ấy một cái đầu kia.
Vị trí mà cô ấy từng tiếp xúc với anh ta nóng tê dại, nổi da gà.
"Anh Đàm Nhiêu là hoa đã có chủ rồi, nếu em làm phiền anh ấy, có người sẽ ghen với em mất." Lục Ngọc Trạo nhìn Đàm Nhiêu "Cậu có người yêu rồi à?" Đàm Nhiêu liếc nhìn Lục Điểm Lôi vẫn đang dõi mắt theo hai bóng người phía trước, môi mỏng khẽ cong "Chưa bao giờ thiếu, được chưa." Hừ.
Không biết đang đắc ý cái gì.
"Khen cậu có bản lĩnh đấy?" Lục Ngọc Trạo liếc nhìn bạn tốt của mình, sải bước nhanh hơn.
Dư Ngâm đi theo Tư Nguyên Phong về đến nhà.
Theo thói quen, cô làm bộ lề mề tìm chìa khóa, chờ cậu vào nhà đóng cửa lại, mới cẩn thận từng li từng tí cắm chìa khóa vào, chậm rãi vặn mở.
Cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.
Cô sợ đánh thức Mã Tể Vĩ nếu ông ta ở nhà, sẽ tìm cô gây phiền toái.
Cha dượng và mẹ là vợ chồng rổ rá ráp lại, trước khi mẹ qua đời, tình cảm của bọn họ không tệ.
Lúc đó cô không hiểu, bây giờ mới hiểu được, thì ra loại hành vi kia của ông ta gọi là bám váy đàn bà.
Bây giờ mỗi ngày ông ta đều ăn chơi đàng điếm, ngủ dậy thì đến quán mạt chược trong khu tập thể đánh bài, gần như là người xa lạ sống dưới cùng một mái nhà với cô.
Dư Ngâm từng nghĩ,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡