Chương 19
không hề để ý.
Ngay khi Dư Ngâm tưởng rằng anh chỉ đi ngang qua, nói chuyện không hợp ý thì thôi, anh đột nhiên ấn vai cô lại, đẩy cô xuống bậc thang một cái.
Cô theo quán tính, lạch cạch lạch cạch giẫm xuống hai ba bậc thang.
Bụng dưới vừa mới yên ổn lại co thắt, có dòng nhiệt lưu không chịu sự khống chế của cô, theo đùi uốn lượn chảy xuống.
Dư Ngâm lập tức cứng đờ tại chỗ.
Cô hận, hận mình bại lộ bộ dạng chật vật trước mặt anh.
Nhưng cô cũng không biết phải làm sao bây giờ.
Sau khi Lục Ngọc Trạo trêu chọc cô, khóe miệng nở nụ cười nhạt, nhưng nhìn thấy vệt máu chảy xuống đùi cô, độ cong hơi nhếch lên kia cứng đờ.
Anh không mặc áo khoác, muốn che cũng không có cách nào.
Nghĩ nghĩ, anh từ túi quần lấy ra chiếc khăn tay mình thường dùng.
"Cô chảy máu rồi." Giọng điệu bình tĩnh giống như việc này không liên quan gì đến anh.
Cũng đúng thật.
Anh chắc chắn cảm thấy là vấn đề của chính cô.
Dư Ngâm cắn chặt răng quay đầu, ánh mắt chứa đầy căm hận nhìn chằm chằm anh, nhưng làm thế nào cũng không nói ra được ba chữ "Đều tại cậú.
Lời này như liếc mắt đưa tình, cô bây giờ chỉ muốn đẩy anh từ trên cầu thang xuống.
Dư Ngâm cũng thật sự làm như vậy.
Nhưng mà đẩy thế nào cũng không đẩy được.
Rõ ràng anh đứng ở bên cạnh bậc thang, vị trí rất nguy hiểm, nhưng lại không rơi xuống, nhìn cô tức giận đỏ mặt, ánh mắt anh giống như lại đang cười nhạo cô.
"Làm nũng với tôi làm gì?" Anh tự nguyện lùi xuống hai bậc thang, cúi người, gấp khăn tay lại, dán sát bên chân cô, chậm rãi đi lên, lau qua vết máu uốn lượn không nhiều lắm kia.
Khăn tay nhãn hiệu xa xỉ được anh dùng như vậy, Dư Ngâm không hề cảm kích anh, cô nhìn màu đỏ trên lớp vải, đáy mắt ánh lên sự chán ghét của cô đối với anh.
Cô như đột nhiên bị châm lửa, đặt bài thi xuống đất bên cạnh, quay người bất chấp tất cả chạy khỏi đây.
Cô cần phải vào nhà vệ sinh, cần rất nhiều khăn giấy.
Tiếng bước chân hỗn loạn lại bối rối, chậm rãi biến mất.
Lục Ngọc Trạo nhìn chiếc khăn tay bẩn của mình, mi tâm nhíu chặt, tìm được thùng rác cách đó không xa, lạnh lùng nôn nóng ném vào.
Cửa sổ mở ra có gió ùa vào, vừa vặn thổi cuộn giấy lật qua lật lại, kêu xào xạc.
Anh nhìn bảng tên lớp bên cạnh hành lang, đầu lưỡi đá nhẹ vào má, thay đổi hướng đi, đi tìm Lục Điểm Lôi.
Đang trong giờ học, Lục Điểm Lôi bị anh gọi ra, vẻ mặt căng thẳng "Muốn xin nghỉ cho em à?" Lục Ngọc Trạo cầm một xấp bài thi, giữa hai hàng lông mày có chút u ám hòa hợp với nét thư sinh, thẳng thắn hỏi "Có băng vệ sinh không?" "..." Lục Điểm Lôi hít sâu một hơi, im lặng suốt năm giây.
Người này không bình thường.
Cô ấy chẳng buồn hỏi anh muốn cho ai dùng, quay người về lớp tìm kiếm.
Bởi vì cô ấy có tật đau bụng kinh, trong cặp sách có thói quen mang theo thuốc giảm đau và miếng dán giữ nhiệt, đều bị cô ấy thuận tay bỏ vào một túi giấy, cùng đưa cho Lục Ngọc Trạo.
"Chút chuyện này gửi tin nhắn cho em là được, đừng có cứ chạy đến lớp em mãi." Lục Ngọc Trạo nhận lấy cái túi, liếc nhìn.
Không ai hỏi, Lục Điểm Lôi chủ động nói "Tư Nguyên Phong không thích anh đâu, về sau hai ta giữ khoảng cách ở trường học chút đi." "..." Lục Ngọc Trạo