Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

của trứng ốp la~" Tiết Thư Phàm chiếm lấy mic, diễn tả sinh động.
Khóe môi Liên Ly hiện lên ý cười, giúp cô ấy chọn bài "Bản Tình Ca Nhỏ".
Tiếng nhạc thư thái nhẹ nhàng vang lên, bàn chân cô chạm đất khẽ nhịp theo điệu nhạc, ánh mắt vô tình lướt qua ban công rồi bỗng khựng lại.
Người đàn ông đang tựa vào lan can, những vệt sáng tối lạnh lẽo vương tяên người anh, tạc nên một bóng hình cao lớn, vạm vỡ.
Một tay anh cầm điện thoại, một tay kẹp điếu t.h.u.ố.c, thần sắc lạnh lùng, không rõ đang nói chuyện với ai.
Làn khói trắng nhạt lan tỏa từ đầu ngón tay, dần dần hòa làm một với màn đêm.
Gương mặt góc cạnh ẩn hiện sau đêm đặc và khói t.h.u.ố.c, trông có chút không chân thực.
Từng khung hình, tựa như những thước phim điện ảnh được trau chuốt kỹ lưỡng.
Có lẽ cảm nhận được điều gì đó, Cận Thức Việt liếc mắt nhìn về phía này.
Ánh nhìn lạnh nhạt lướt qua thật khẽ...
chắc là không chú ý đến cô.
Cận Thức Việt thong thả đưa tay rít một hơi t.h.u.ố.c, chiếc đồng hồ tяên cổ tay anh phản chiếu ánh đèn, sáng lấp lánh, khiến mắt Liên Ly bị lóa đi.
Một lúc lâu sau, trước mắt cô vẫn còn một đốm sáng nhỏ.
Bùi Thanh Tịch ngồi tяên sofa, mân mê một hộp t.h.u.ố.c lá trong tay.
Thuốc lá được nghiền thủ công tinh xảo, rất hiếm thấy...
Nhận ra bóng dáng cao lớn thẳng tắp đi tới, Bùi Thanh Tịch quay mặt nhìn người vừa đến.
Tay áo sơ mi sẫm màu của Cận Thức Việt xắn nhẹ lên, lộ ra hai cánh tay rắn chắc, tiềm ẩn một sức bật khó lường.
Anh vắt chéo đôi chân dài, hai bàn chân gác lên bàn trà, tựa lưng ra sau sofa, trông vô cùng biếng nhác.
"Mạnh Định Khải đang ráo riết nghe ngóng chuyện nhị công t.ử vì một mảnh đất mà rời quân khu, rốt cuộc bên trong có ẩn tình gì." Bùi Thanh Tịch đặt hộp t.h.u.ố.c xuống, dò hỏi: "Sao, cậu thật sự muốn lấy mảnh L25 đó à?" Cận Thức Việt liếc xéo anh ta, lông mày kiếm bên trái nhướng lên: "Nói với Mạnh Định Khải, L25 là vùng đất phong thủy bảo địa, núi non bao bọc, tôi định dùng để chôn hắn, để con cháu hắn ngồi chờ mà hưởng phúc." Bùi Thanh Tịch cười nhìn anh.
Chuyện rời quân khu sớm tạm thời không bàn tới.
Nhưng L25 là một mảnh đất cực lớn, liên quan đến nhiều khu công nghệ cao và khu công nghiệp, thậm chí bao gồm cả mảng công nghiệp quân sự, nếu không nắm chắc phần thắng, hẳn là anh sẽ không để lộ ra chút hơi gió nào.
Chung Dương sau khi tiễn Liên Ly và Tiết Thư Phàm quay lại, ngồi phịch xuống ghế sofa màu nâu đậm, trực tiếp cầm lấy chai rượu, tự rót cho mình một ly, uống cạn trong một hơi rồi lại tiếp tục rót ly thứ hai.
Bùi Thanh Tịch nhìn anh ta uống liên tiếp ba ly rượu: “Mượn rượu giải sầu, thất tình rồi à?” -------------------------------------------------- "Thất cái đầu ông ấy!" Chung Dương cảm giác đầu lưỡi như đang bốc hỏa: "Tôi vừa tiễn Ly muội và bạn cô ấy xuống lầu, tiện tay bốc hai viên kẹo, ai ngờ kẹo đó lại là kẹo cay!
Ly muội lại vô cùng hiếu thảo hiểu chuyện, bóc sẵn hết cho tôi, làm anh trai sao có thể từ chối lòng tốt của em gái chứ?
Thế là tôi đành nhắm mắt nhắm mũi ăn hết sạch..." Nói rồi, anh ta lại nốc thêm một ly rượu.
Hiếu thảo hiểu chuyện?
Cận Thức Việt khẽ nhướng mày, mí mắt lười biếng động đậy một cái.
Vị sư muội này...
Bùi Thanh Tịch thì trầm ngâm suy nghĩ.
Anh ít nhiều cũng biết một vài sự thực.
Chín năm trước, sau khi cha của Liên Ly hy sinh lúc đang làm nhiệm vụ, Cận Ngôn Đình đã đưa cô về bên cạnh.
Vì thân phận và những hạn chế về điều kiện, không


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡