Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

số người biết không nhiều.
Chung Dương trước đây chỉ biết Cận Ngôn Đình có nuôi một cô gái nhỏ bên ngoài, mấy tháng nay tham gia các buổi tiệc trong giới mới quen biết Liên Ly.
Không đợi Liên Ly lên tiếng, Chung Dương lập tức cướp lời đáp ngay với Cận Thức Việt: "Ly muội là em gái của anh Ngôn Đình, dĩ nhiên cũng là em gái của anh rồi." "Bảo bối thế này, tôi thấy là em gái của Chung thiếu gia thì đúng hơn!" Mọi người cười ồ lên.
Sau vài câu đùa giỡn, phòng bao lại chìm vào cảnh uống rượu nô đùa.
Chung Dương gọi phục vụ mang rượu ngon mà nhị công t.ử gửi ở đây ra.
Nhân viên phục vụ lén liếc nhìn Cận Thức Việt, thấy vị nhị công t.ử đang có vẻ thờ ơ không phản đối mới dám nhận lời.
Đôi khi im lặng là cách xử lý khủng hoảng tốt nhất.
Không thấy được trò hay để xem, mọi người sẽ nhanh ch.óng mất hứng mà rời đi.
Đợi đến lúc sự chú ý của mọi người không còn dồn vào mình, thần sắc Liên Ly vẫn không thay đổi, cô chào hỏi Cận Thức Việt: "Cận tiên sinh." Xa cách mà đúng mực, không kiêu ngạo cũng không nịnh bợ.
Cận Thức Việt nhướng mí mắt nhìn cô, đôi mắt đen láy lười biếng khiến người ta không đoán định được cảm xúc thật sự.
Giọng nói của sư muội mang theo chút âm hưởng Đài Bắc khó nhận ra, thanh khiết như cỏ bấc đèn.
Họ "Liên" dường như xuất hiện nhiều ở phía Đài Bắc.
Nghĩ đến đây, Bùi Thanh Tịch hỏi Liên Ly: "Sư muội từng ở Đài Bắc à?" Liên Ly nhận lấy ly rượu từ Chung Dương, sau khi cảm ơn, cô nói với Bùi Thanh Tịch: "Dạ không ạ." Ngừng một chút, cô bổ sung thêm: "Ba em là người Đài Bắc, sau này ông định cư ở Kinh Thành, cách nói chuyện ít nhiều vẫn giữ thói quen ở đó." Tiết Thư Phàm nhấp một ngụm rượu, chợt nhận ra: "Hóa ra là vậy, hèn gì chị nghe em nói chuyện luôn thấy dịu dàng văn nhã, còn dễ chịu hơn cả phát thanh viên, hóa ra là vì giọng Đài Bắc à." "Giọng Đài Bắc không phải là kiểu điệu đà, nũng nịu sao?" Chung Dương nghiêng đầu hỏi.
Tiết Thư Phàm đáp: "Thiếu hiểu biết rồi đúng không, đó là định kiến thôi.
Lúc nào rảnh thì đi khảo sát thực tế đi để xóa bỏ định kiến." Chung Dương cười lăng nhăng: "Khảo sát thực tế gì chứ, chẳng phải có sẵn Ly muội ở đây sao." Bùi Thanh Tịch và Tiết Thư Phàm là bạn cũ gặp lại, chuyện trò khá rôm rả, họ bàn về dự án nghiên cứu, về trụ sở tập đoàn Trung Thái, và cả giai thoại "sa cơ lỡ vận" của thái nữ họ Tiết.
"Cũng nhờ có Ly Ly hỗ trợ, không thì cái thân không một xu dính túi này của tôi đã đi lang thang ngoài đường từ lâu rồi." Tiết Thư Phàm tính tình sảng khoái, vươn tay ôm lấy vai Liên Ly.
Khóe mắt Liên Ly hiện lên ý cười nhạt, cô nói: "Đó chẳng qua là vì chị xứng đáng thôi." Chung Dương khui một bộ bài Tây, gọi Liên Ly và Tiết Thư Phàm qua đ.á.n.h bài.
Liên Ly kín đáo quan sát xung quanh một lượt rồi bình thản ngồi xuống.
Bên tay trái cô là Cận Thức Việt đang tựa người nhàn nhã vào chiếc sofa đơn.
Chung Dương vừa xào bài vừa luyên thuyên: "Ly muội đ.á.n.h bài giỏi lắm đấy, anh Ngôn Đình toàn để cô ấy đ.á.n.h thay thôi." Cận Thức Việt khẽ nhướng mi, ánh mắt lỏng lẻo rơi tяên mặt Liên Ly, thong thả nói: "Đánh bài giỏi à?" Một câu hỏi, nhưng mang ngữ khí khẳng định.
Liên Ly mỉm cười: "Cận tiên sinh quá khen rồi, em chỉ hiểu biết chút ít lông mao thôi ạ." Câu trả lời này vô cùng kín kẽ, theo lý thường thì không thể bắt bẻ được gì.
Ai ngờ...
Cận Thức Việt nhìn cô, bờ môi mỏng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡