Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

Sóc buông tay, kéo nàng dậy “Nghĩ kỹ rồi hãy trả lời, ngươi có kim ngọc thánh chỉ của bệ hạ che chở, còn nha đầu kia thì không đâụ” Tuy nhìn có vẻ hơi thừa nhưng lễ nghi không thể vì người khác mà bỏ đi, Diêm Vũ vẫn quay lưng lại buộc chặt dây lưng, chỉnh đốn y quan cho chỉnh tề rồi mới quay mặt về phía hắn.
“Không phải.” “Không phải là ý gì?” Giọng Vệ Sóc vẫn khàn khàn nhưng ngữ khí không lạnh lẽo như lúc nãy.
“Lời Tiểu Huyền nói không phải là tâm sự của ta.” Diêm Vũ nói xong liền hành lễ với hắn, “Những năm ở Đông cung, mỗi lần thiếp nhìn thấy điện hạ, đều sẽ nhớ đến Ngũ hoàng tử đã mất, trong lòng thấy thẹn vì có lỗi, chỉ nghĩ có thể...” “Im miệng Ngươi không có tư cách nhắc đến hắn ” Vệ Sóc đột nhiên đau đến hoa mắt chóng mặt, nhưng ý thức lại rõ ràng, nghe rõ mồn một lời nàng nói.
Năm đó hắn đuổi đến trung quân, chỉ kịp khâm liệm cho Ngũ đệ.
Đệ đệ cùng chung một mẫu thân với hắn nằm dưới mưa, trước khi chết đã chịu nỗi khổ vạn mũi tên xuyên tim.
Từ khi nhìn thấy cảnh tượng đó, Vệ Sóc đã mắc tâm bệnh, mỗi khi trời âm u mưa gió, đầu hắn cũng đau theo dữ dội, tìm khắp danh y trong thiên hạ cũng không chữa được.
Không biết là trời phạt hay vì thương xót lại để hắn phát hiện, khi đau đớn tột cùng, chỉ có ngón tay và mùi hương trên người Diêm Vũ, mới có thể giảm bớt phần nào.
“Lục Diêm Vũ.” Vệ Sóc cố nén cơn giận trong lòng, “Ngươi nghĩ ta giữ ngươi lại Đông cung để làm gì?” Nàng dừng chân bên cửa, để lại bóng hình cho hắn.
“Ta muốn ngươi sống cho tốt, nếm trải nỗi khổ vạn mũi tên xuyên tim.” Hôm đó vô tình chọc giận hắn, ngược lại lại được yên tĩnh mấy ngày.
Diêm Vũ vốn không để tâm tìm hiểu bất cứ tin tức nào liên quan đến thái tử, nhưng ở trong Đông cung, tai trái tai phải khó tránh khỏi nghe được vài lời đồn đại.
Ví như Thái tử đang bận rộn chuẩn bị cho cuộc săn mùa thu nên mấy ngày này đều không học hành, ngày ngày cưỡi ngựa bắn cung, chỉ để ngày đó có thể giành được vị trí đứng đầụ Ví như sau đó bệ hạ biết chuyện, nói văn trị võ công đều có lợi cho dân rồi liền tìm cho thái tử một vị thái phó mới.
Lại ví như, mấy tháng sau là lễ cập quan của thái tử, các vị công khanh đều ra sức tiến cử ứng cử viên cho vị trí thái tử phi.
“Ta thấy mọi người đều đang bàn tán, tiểu thư nhà tả đô ngự sử là một mỹ nhân.” Tiểu Huyền chống cằm nói với Diêm Vũ, “Nhưng dường như tính tình không được tốt lắm, nếu vị này thật sự trở thành thái tử phi, sau này chúng ta sẽ không thể sống thoải mái như này nữa.” Diêm Vũ dừng tay khâu vá “Là nàng ta sao?” “Cô nương có quen biết sao?” Mắt Tiểu Huyền chớp chớp, ôm lấy cánh tay nàng, “Cô nương ở bên thái tử hầu hạ nhiều nên ắt hẳn cũng biết nhiều chuyện.
Vậy tiểu thư nhà họ Thẩm sẽ là thái tử phi tương lai sao?” “Ưm...” Tiểu Huyền bị nhét một miếng kẹo lạc vào miệng không kịp nhai, vụn kẹo rơi vãi trên mặt bàn, nàng vội vàng đứng dậy lấy khăn tay lau chùi.
Đợi đến nhìn rõ cái đĩa trên bàn, nàng sợ đến mức mặt mày tái mét “Cô nương, kẹo lạc này là thánh thượng ban cho thái tử Nô tỳ ăn, nhẹ nhất cũng bị phạt trượng, cô...
cô nương sao lại hại


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡