⬅ Trước
Tiếp ➡
Chương 20

cô, tôi đây, cũng không phải người tàn nhẫn, sẽ không để cô không công kính dâng cho công ty, hôm nay nếu cô đi, về sau, hàng tháng tôi tăng lương cho cô thêm hai ngàn.” Kim Hạ cười khẽ, Vương Minh Lãng quả nhiên là cáo già, ai biết hai ngàn này có phải là lời nói suông hay không, ngày sau lại nói là lời hứa khi say, hơn nữa lùi lại vạn bước nói, dù thực sự tăng lương cho cô, ai biết cô có thể làm ở đây bao lâu “Vương tổng, chuyên tiền lương chúng ta bàn lại sau, loại chuyện bồi lãnh đạo qua đêm này, bình thường ngài cùng Mina hợp tác như thế nào, cũng hợp tác với tôi như thế đi.” Vương Minh Lãng sửng sốt, không nghĩ đến bình thường nhìn cô im lặng như vậy, nhưng chuyện biết cũng không ít, mỗi lẫn Mina bồi giường, thù lao trả đều khác hết, mỗi tháng trả tiền cho cô còn thêm một phần nhỏ không phải tiền lương của cô là tiền lên giường tiếp khách.
Trầm mặt một lát, anh cắn răng “Có thể.” Dù sao chút tiền này không cho cô, cũng phải đưa cho Mina, chỉ cần cô gật đầu, hết thảy đều có thể.
Kim Hạ vừa lòng, may mắn cô xem qua báo cáo tài vụ của Vương Minh Lãng, đối với phí tiếp khách trong đó nổi lên nghi ngờ, mỗi lần không nhiều không ít vừa vặn một vạn tệ, cho nên cô liền lớn mật đoán, không nghĩ đến Vương Minh Lãng dễ dàng cắn câu như vậy.
Thanh thanh cổ họng, cô ngoan ngoãn nói “Vậy làm phiền Vương tổng chuyển khoản vào tài khoản lương của tôi đi.” Biểu hiện của Kim Hạ hoàn toàn ngoài ý muốn của Vương Minh Lãng, nhưng đầu tiên, chút tiền này bất luận đặt lên người ai, tóm lại đều phải đặt ra ngoài, cho nên anh cũng không đau lòng, thứ hai, dùng tiền có thể thu phục Kim Hạ, trên đời không có chuyện nào đơn giản hơn thế này, anh còn sợ cô giữ tính tình thanh cao vừa khóc lại nháo sông chết cũng không đi.
Tin nhắn từ ngân hàng rất nhanh gửi đến di động Kim Hạ, cô vẫn làm bộ vô tội nói “Cảm ơn Vương tổng.
Tôi còn có một chuyện, vừa rồi ngài nói tăng lương cho tôi, đây không phải là lời nói suông chứ?” Vương Minh Lãng cười cười “Đương nhiên không phải, tôi nói chuyện luôn giữ lời, ngày mai liền gọi cho bộ phận tài vụ.” Nếu không phải Lục Xuyên coi trọng cô, anh sao có thể bị một nha đầu nhỏ quản chế mọi ngã, cũng thế, một tháng hai ngàn tệ chỉ là số tiền trinh tiết nhỏ như hạt vừng, chờ Lục Xuyên hết hứng thú với cô, anh ta sẽ lấy cớ giảm tiền lương của cô là xong.
Ngắt điện thoại, Kim Hạ xem tin nhắn từ ngân hàng, sau khi xác nhận chính xác số lượng tiền trong tài khoản, liền chải lại tóc cho tốt, sửa sang lại áo sơ mi vì nằm ngủ mà có chút nhăn, nhìn khuôn mặt mình trong gương, giờ phút này hình như có chút xa lạ.
Cô cười cười, ít nhất Lục Xuyên tuấn tú lịch sự, không phải là con heo ngồi không hưởng lợi.
Cùng là bán đứng thân thể, cô so với lần đầu tiên của mười người chọn nghề làm gái này, có thể nói là may mắn đi.
Gõ cửa phòng Lục Xuyên, một lát sau, cũng không có hỏi là ai, anh liền mở cửa ra, Kim Hạ ngẩng đầu, anh vừa mới tắm xong, thân trên trần truồn tráng kiện sáng bóng, cơ bụng hình chữ vương tràn đầy lực lượng, nửa người dưới cài khăn tắm lớn màu trắng.
Anh gật đầu với cô “Vào đi.” Kim Hạ cúi đầu, trầm mặt đi vào, Lục Xuyên


⬅ Trước
Tiếp ➡