⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

xô về nơi này.
Tim Lục Xuyên như gương sáng, cô cũng giống những người đổ xô đến Bắc Kinh, cất giấu một giấc mộng thủ đô, giống như người Trung Quốc hướng đến nước Mỹ, nói nước Mỹ là mộng, người Mỹ ở các châu lục khác hướng đến Newyork, nói Newyork là mộng, Trung Quốc có mộng Bắc Kinh, mộng Thượng Hải.
Bất quá một giai cấp dưới, đối với một giai cấp cao hơn, luôn luôn nhìn xa xa.
Anh sửa lại tay áo kéo xuống chút, chậm rãi nói “Cơ hội ở Bắc Kinh quả thật rất nhiều, cũng phải nắm chắc mới được.” Kim Hạ cảm thấy ngữ khí trong lời nói này của anh, tựa hồ có thâm ý, nhưng cụ thể ám chỉ cái gì cô không chắc chắn lắm, liền cái hiểu cái không gật gật đầụ Đến phía trước, là hội quán Vân Tuyền Kim Hạ đã tra qua ở trên mạng, nghe nói từng tiếp hoàng đế vi hành đến đây nghỉ hè, sau lại bị một người thần bí thu mua, đổi thành hội quán hưu nhàn như bây giờ, phong cách vẫn giữ nguyên ngói trắng mái lá xanh mộc mạc như xưa, tiêu phí không cần phải nói, giá cả đương nhiên làm dân chúng nghẹn họng nhìn trân trối.
Để lấy lòng Lục Xuyên, xem ra Vương Minh Lãng đã bỏ xuống tiền gốc.
Phía sau hội quán có ngọn núi, nghe nói trước kia là khu vực săn bắn.
Lục Xuyên cùng Mina ngồi trên xe hàng ngắm cảnh, Kim Hạ cũng Vương Minh Lãng ngồi ở phía sau, Mina làm như có chút hiểu biết với nơi này, thao thao bất tuyệt trò chuyện lịch sử chỗ này chỗ kia.
Kim Hạ nghĩ rằng, chắc chắn đây không phải là lần đầu tiên Mina đến nơi này, có cô ấy ở đây, mình sẽ không chịu áp lực, không cần tiếp đón Lục Xuyên, chỉ cần ngồi ở phía sau, im lặng thưởng thức phong cảnh là được.
Nếu chỉ mình cô, tuyệt đối không có cơ hội đến nơi như vậy, không bằng nhân cơ hội này, hưởng thụ thật tốt.
Phong cảnh hai bên, xanh um tươi tốt, có rất nhiều cây cổ thụ không biết tên, không biết sống ở đây bao nhiêu năm, chứng kiến qua bao nhiêu lần hưng suy.
Trong rừng cây, ngẫu nhiên sẽ có một con hươu sao chạy ngang qua, cẩn thận nhìn xung quanh, tiếp theo lại nhảy lên chạy đi.
Xa xa có một cái hồ, mặt hồ ánh lên ánh sáng ngày hè, một mảnh lân quang mê ly.
Xe ngắm cảnh vòng đến mặt hồ kia, là sân gôn, mặt cỏ được cắt tỉa gọn gàng, dọc theo mặt đất mọc tràn lan.
Vương Minh Lãng dần đầu xuống xe, chạy đến chỗ phục vụ thuê dụng cụ, Lục Xuyên cũng Mina sóng vai đi đến, đang nói chuyện lịch sử, Kim Hạ im lặng đi theo sau bọn họ, không xen vào nói, cũng không muốn xen vào.
Sau khi người phục vụ gôn đưa bọn họ ra sân, Lục Xuyên đề nghị “Không bằng chúng ta đấu một trận đi.” Vương Minh Lãng lập tức vỗ tay phụ họa “Tốt, tôi đang muốn đấu với Lục cục trưởng một trận.” Mina cười vẻ mặt thoải mái “Đã lâu không chơi bóng, không biết kỹ thuật có giảm không.” Kim Hạ không hé răng, đánh Golf là chuyện của ba vị lãnh đạo bọn họ, cô sẽ không ngây thơ nghĩ trận đấu này bao gồm cả cô.
Lục Xuyên thấy cô trầm mặc, liền hỏi “Kim Hạ, cô thì sao?” Kim Hạ hơi giật mình, lập tức xua tay “Ngại quá, tôi không biết đánh Golf.” Lục Xuyên cười cười “Không có việc gì, cô không biết đánh thì vào một đội với tôi, tôi có thể chỉ cho cô.” Kim Hạ do dự, không rõ vì sao anh lại nói như vậy, để cho cô cũng một đội


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡