Chương 5
che đi dáng vẻ cô ngồi lên mặt người đàn ông, hệt như một túp lều nho nhỏ.
Cảm giác mềm mại, run rẩy, ấm áp ùa tới, tựa như một đóa hoa nhỏ run bần bật, nơm nớp sợ hãi nở trên mảnh đất nguy hiểm nhất.
Vân Yểu ngồi quỳ trên mặt đối phương, thân thể gần như co ro lại, gò má nóng bỏng như sắp bốc cháy.
Màu đỏ nơi đuôi mắt cô dần dần lan ra toàn thân, hệt như máu chảy ra vì xấu hổ.
Vân Yểu siết chặt cơ bụng, bắp đùi đã có cảm giác tê mỏi.
Cô chỉ cúi đầu, thân thể không kìm được run nhè nhẹ.
Làn váy phủ trên mặt đối phương, che khuất toàn bộ hạ thể của cô.
Thân thể cô vẫn run lên, không phải vì lạnh mà là vì xấu hổ, run bần bật mất kiểm soát.
Kể từ khi tiếp xúc trực tiếp với đối phương, thân thể cô cứ như bị đốt cháy.
Không phải vì tình dục mà là cơn nóng bỏng do nỗi xấu hổ.
Cứ như cô bị lột trần da rồi vứt ra ngoài đường trước mắt bao người, bị từng con mắt trắng trợn nhìn chằm chằm, phán xét và soi mói.
Thật xấu hổ.
Nước mắt vô thức rơi xuống, vỡ tan trong không khí rồi nhỏ xuống làn váy, bị làn váy che đi, không để lại dấu vết.
Nhưng cảm giác vừa tê dại vừa ngứa ngáy đã bắt đầu lan tỏa từng chút một.
"Mau kết thúc đi..
Mau lên.." Vân Yểu cắn răng, không dám phát ra âm thanh.
Đầu ngón tay cô vẫn còn run rẩy, thuốc bột đã tan hết vào bình nước lúc nãy, liều lượng đủ để quật ngã một con trâụ Người đàn ông im lặng nằm đó, hô hấp đều đặn, hàng mi dài đổ bóng dưới mắt, thoạt nhìn không mảy may đề phòng.
Có thật là đã đủ rồi không?
Vân Yểu vươn tay đặt trên đôi môi lạnh toát không giống thân nhiệt của con người.
Sau một giây chần chờ, cô hít sâu một hơi rồi nhẹ nhàng tách miệng người đàn ông ra.
Hàm răng của anh cũng lạnh lẽo đáng sợ, hệt như xương của loài thú nào đó.
Nhưng Vân Yểu không dám nghĩ nhiềụ Cô run rẩy hạ eo xuống để cửa mình ướt sũng của mình kề sát đôi môi anh hơn.
Môi âm hộ đã không kìm được sưng lên, hé mở và phun dòng nước trong suốt.
Vân Yểu khe khẽ hít hà, vòng eo run lên nhưng cô chỉ có thể cắn mu bàn tay để bản thân không phát ra âm thanh lớn hơn.
Động tiên của cô chủ động chen vào giữa môi anh, như thể muốn cạy mở phòng tuyết lạnh lẽo đó để đưa bộ phận mềm mại nhất vào bên trong.
Vân Yểu xấu hổ đến nỗi suýt ngất, đầu óc cứ như bị rót đầy nước.
"Xin lỗi..
Xin lỗi.." Cô vừa thì thào vừa thong thả uốn éo vòng eo trong cơn run rẩy, không ngừng cọ qua cọ lại trên gương mặt tĩnh mịch ấy.
Mỗi lần cọ nhẹ đều kéo theo một luồng dịch nhầy trong suốt, làm ướt đôi môi tái nhợt của anh.
Môi âm hộ mềm mại như cánh hoa dần dần làm ướt đôi môi lạnh giá của anh.
Càng ngày càng nhiều dịch nhầy chảy ra từ trong thân thể cô, dây vào gò má anh làm chúng ướt sũng.
Xấu hổ quá đi..
Vân Yểu từ từ nhắm mắt, không dám nhìn cảnh tượng dưới thân mình.
Thế nhưng cơ thể nhạy cảm vẫn nhạy bén cảm nhận được mỗi một lần tiếp xúc.
Đôi môi người đàn ông hơi lạnh, lại bị khe thịt mềm và ấm nóng của cô đè xuống từng chút một.
Mỗi lần cô nhấp nhô lên xuống đều cảm nhận được hơi thở nóng bỏng phả ra từ miệng anh, nóng đến nỗi làm bắp đùi cô nhũn ra.
Mật hoa vừa mới chảy ra trượt xuống theo khe thịt, làm ướt đẫm