Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

thể của người đàn ông bị đóng băng ở giữa hang.
Ngay viền ngoài của lớp băng đóng dày như một tảng đá quý đã bắt đầu xuất hiện những vết rạn nho nhỏ.
Vết rạn lan ra ngoài như mạng nhện từ chỗ eo, từng tia từng tia như thể có thứ gì đó đang dần dần thoát khỏi trói buộc.
Hô hấp của đối phương dần trở nên nặng nhọc hơn.
Vân Yểu cách anh rất gần nên có thể nghe được tiếng hít thở như có như không đó, rõ ràng hơn đêm hôm qua.
Dù hơi thở lạnh buốt nhưng anh vẫn còn sống.
Tim Vân Yểu đập như trống trận, gần như làm vỡ màng nhĩ.
Chân cô mềm nhũn, suýt quỳ xuống.
Nhưng đêm nay, phản ứng của cơ thể cô càng hoang đường hơn đêm qua.
Vân Yểu dè dặt đặt cửa mình ướt sũng lên môi người đàn ông, ngay sau đó cô không kìm được run nhè nhẹ.
Cửa mình nhanh chóng phun nước, dòng nước trượt xuống men theo bẹn đùi, chảy trên đôi môi lạnh giá của anh rồi bị nuốt hết mà không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Bắp đùi mảnh khảnh, trắng nõn không nhịn được run rẩy.
Cửa mình mấp máy, phun ra nhiều mật hoa hơn, tất cả đều rót hết vào miệng đối phương.
Eo Vân Yểu mềm như bông.
Cô không dám cử động mạnh mà chỉ dám uốn éo từng chút một, cọ tới cọ lui cứ như bị gió thổi vào nên mới cử động.
Nếu đối phương tỉnh dậy..
Ý nghĩ này vừa thoáng hiện trong đầu thì cửa mình ngay lập tức thít vào, tiếp tục tiết ra một dòng nước ấm nóng.
Vân Yểu bối rối đè vào bụng, song vẫn không ngăn cản phản ứng chân thật của cơ thể.
Môi âm hộ ướt át hé mở, bị gió đêm thổi vào cho vừa ướt vừa sưng, mềm mại vô cùng.
Vân Yểu thở hổn hển, gần như bật khóc.
Cô nức nở cắn môi, song vẫn không nén nổi khoái cảm trào dâng trong cơ thể.
"Ưm.." Tiếng nức nở bật ra từ cổ họng lại bị cô mạnh mẽ nuốt vào.
Thật mất mặt.
Không ngờ mình lại ở trước mặt mục tiêu nhiệm vụ, biến thành dáng vẻ như thế này chỉ vì sợ hãi và vì khoái cảm bí ẩn khó có thể mở lời này.
Vân Yểu không phát hiện yết hầu của người đàn ông bị che dưới làn váy bỗng trượt lên trượt xuống trong chớp mắt.
"Rắc " Lại là một vết rạn xuất hiện trên mặt băng.
Dường như tiếng hít thở càng rõ ràng hơn lúc nãy.
Không khí trong hang động chợt trở nên đặc quánh, cứ như bị thứ vô hình nào đó khuấy.
Khí lạnh lặng ngắt như tờ bỗng bị một dòng khí nóng bỏng chen vào, như dã thú đang say giấc dần dần thức tỉnh, mang theo áp lực đặc trưng của kẻ săn mồi, quấn lên mắt cá chân trần trụi của Vân Yểu từng tấc một.
Ngay sau đó, toàn thân Vân Yểu chợt cứng đờ.
Có thứ gì đó vừa liếm cô một cái.
Thứ đó lạnh lẽo, ướt át, không giống chiếc lưỡi mềm mại của con người.
Chiếc lưỡi đó có những chiếc vảy li ti, vừa thô ráp vừa nóng cháy.
Nó tựa như một chiếc bàn ủi nung đỏ được bọc tơ lụa, chậm rãi lướt qua khe thịt mềm mại nhất của cô.
Vân Yểu đơ cả người, máu bỗng chốc chảy ngược, đầu óc trống rỗng.
Ảo giác phải không?
Chắc chắn là ảo giác.
Nhưng cảm giác lớp vảy cọ vào thịt mềm mẫn cảm ấy quá rõ rệt, mang lại cảm giác tê ngứa khiến da đầu người ta run lên.
Giây tiếp theo, cảm giác lạnh lẽo ấy lại xuất hiện lần nữa.
Nó từ từ liếm hết một lượt, từ nơi sâu nhất trong khe thịt.
Ưm " Vân Yểu chợt ứa nước mắt, con ngươi co lại, toàn thân như hóa đá.
Cô cứ như


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡