⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 17

vào.
Sở Nhược Đình núp tại góc hang, nàng lặng lẽ khởi động đá Lưu Ảnh.
Tiếng hít thở từ phía sau càng lúc càng nặng nề.
Tim Sở Nhược Đình đập thình thịch, nàng quay đầu lại để thấy ánh mắt Tuân Từ đen tối lẫn tràn ngập tình dục.
“Tuân Từ ” Nàng thì thào gọi song ai dè khí nóng phả ra làm Tuân Từ chết mê chết mệt.
Lý Phong với Kiều Kiều khơi mào dục vọng trong Tuân Từ, hắn bắt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Sở Nhược Đình rồi đặt nó lên dương vật của mình.
Hắn nghẹn ngào nói, “Nhược Đình, ta không làm gì muội đâu, chỉ cần…muội giúp ta.” Giữa lòng bàn tay mịn màng là cây gậy cứng rắn thô dài mà một tay nàng cầm không hết.
Mặt Sở Nhược Đình nóng rực.
Nhưng nàng sợ nếu cự tuyệt Tuân Từ thì hắn sẽ để lộ vị trí ẩn núp, vì vậy nàng đành nắm chặt cây gậy thịt rồi lóng ngóng vuốt ve.
Tuân Từ ôm chặt ôn hương nhuyễn ngọc 3 , hắn ngửi từ mái tóc đến chiếc cổ của nàng, hương hoa mộc lan quẩn quanh chóp mũi hắn.
Nữ tử mà ngày đêm hắn tơ tưởng đang ở trong lòng, Tuân Từ nhịn hết nổi bèn há mồm ngậm vành tai nhỏ xinh kia, đầu lưỡi hắn linh hoạt liếm tai nàng.
“Đừng.” Nửa bên người Sở Nhược Đình tê dại như bị sét đánh.
Nàng tu luyện Mị Thánh Quyết nên cơ thể cực kỳ mẫn cảm, nam tử cao lớn ôm ấp làm nàng bất giác thở dốc.
Tiếng thở dốc này phát tín hiệu cho Tuân Từ, hắn kích động luồn tay vào chiếc váy thêu hình trăm con bướm.
Bàn tay to của hắn thuần thục đẩy ra hai cánh môi âm hộ rồi cọ xát khe hở non mịn.
Chẳng mấy chốc, Sở Nhược Đình như hóa thành vũng nước trong lòng hắn, chất lỏng óng ánh ấm áp chảy ra từ thân dưới nữ tử.
Bùa ẩn nấp có thể che giấu hình ảnh lẫn âm thanh nhưng nếu bọn họ quá ồn thì nó sẽ mất tác dụng.
Sở Nhược Đình gắng sức kìm nén khoái cảm, nàng run rẩy trước những ngón tay lão luyện của Tuân Từ.
Bên kia hang, Lý Phong đã lột sạch Kiều Kiều và đè nàng ta trên giường.
Gã vừa làm vừa tét mông nàng ta, “Cái lỗ nhỏ này kẹp chặt ghê ” “Hu hu hu,” Kiều Kiều khóc lóc, mông giơ cao hơn.
Lý Phong chả hề thương hoa tiếc ngọc, gã dữ tợn mắng, “Điếm thối, ngươi nghĩ cứu thằng nhóc kia là mình được bảo vệ chắc?
Ngươi muốn vứt bỏ ông đây hả?” “Không, tam sư huynh, muội không có nghĩ vậy.” Lý Phong mạnh bạo day âm vật của Kiều Kiều làm nó sưng đỏ cả lên.
Gã lạnh lùng khịt mũi, “Ai tin nổi lời ngươi chứ Thế mà ông đây cứ tưởng ngươi trong sáng thuần khiết lắm.
Nói mau, bao nhiêu thằng đã thọc cái lỗ này?
Tên Tạ Tố Tinh kia có thọc chưa?” Kiều Kiều bụm mặt lắc đầu, “Người ta là thiếu niên trong sạch, huynh…huynh đừng nói thế.” “Con đĩ nhỏ, coi bộ ngươi muốn bị hắn thọc ” Lý Phong càng chửi thì động tác thọc vào rút ra càng nhanh.
Kiều Kiều nhắm nghiền mắt, nàng ta nhịn chẳng được mà tưởng tượng người đang làm mình là Tạ Tố Tinh, thành thử Lý Phong mới đâm thêm vài lần đã khiến nàng ta phun trào.
Lý Phong lớn tiếng mắng, “Khốn kiếp, kẹp chết ông đây rồi.” Tuân Từ là quân tử nho nhã, hắn có buông thả dục vọng cũng không thô tục giống Lý Phong.
Nhưng sự tục tĩu của Lý Phong lại kích thích Tuân Từ.
Hắn hưng phấn vén lớp váy mỏng của Sở Nhược Đình, dương vật nương theo chất dịch trơn trượt mà tách ra môi âm hộ rồi đâm sâu vào trong.
“Ưm…” Sở Nhược Đình ngửa đầu khẽ rên, hai tay nàng che kín miệng.
Tình dục bao trùm Sở Nhược Đình, song nàng không


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡