Chương 3
Giản Việt không trách móc gì, anh khẽ giật đầu, bảo cậu ta dời vị trí, sau đó bắt đầu thanh toán cho khách đang xếp hàng “Xin chào, tổng cộng là 65 tệ, quét mã thanh toán ở đây.” Lúc đầu Hà Lạc chọn đào, giả vờ làm bộ, bởi vì cô không biết chọn trái cây như thế nào, nhưng dù sao cũng phải có dáng vẻ đó.
Nhưng từ lúc anh đi vào, tầm mắt Hà Lạc theo bản năng từ quả đào chuyển sang trên người anh.
Người này đẹp trai vãi Vừa rồi cô chỉ vội vàng liếc qua cũng không nhìn kĩ, lúc này mới phát hiện ra anh không chỉ có vóc người, mà khuôn mặt cũng không thể chê vào đâu được.
Rõ ràng trên người chỉ mặc một bộ đồng phục làm việc màu xanh trắng, đối với người khác mà nói sẽ hơi quê mùa, nhưng trên người anh thì không có nửa điểm ảnh hưởng gì.
Anh cúi đầu xuống một nửa, đang tập trung vào chuyện trước mắt, rất nhanh, hàng người dài phía trước quầy thu ngân đã biến mất.
Giản Việt tranh thủ đang rảnh dọn dẹp mặt bàn một chút, đột nhiên nhận thấy bên cạnh có người dựa vào.
Trên tay Hà Lạc cũng không có gì để tính tiền thanh toán, hai má cô đỏ bừng, có lẽ cô hơi ngượng ngùng mở miệng.
“Cái đó, tôi muốn chọn một ít trái cây tặng người ta, nhưng không biết chọn như thế nào, anh có thể giúp tôi được không?” Cô chớp đôi mắt, ánh mắt trong suốt, giọng nói nhẹ nhàng êm ái.
Thực ra, Hà Lạc đang đổ mồ hôi hột bởi vì sợ bị từ chối, nói xong cảm thấy không thích hợp, kiểu cách bắt chuyện này có phải có chút không hợp hay không?
Vẻ mặt của người đàn ông nhàn nhạt, có lẽ là do tố chất chuyên nghiệp, nhưng anh vẫn gật gật đầu, từ phía sau quầy vòng ra.
“Muốn chọn quả đào không?” “Cũng được.” Khoảng cách giữa hai người vừa kéo gần, Hà Lạc mới chân chính cảm nhận được thân hình cao lớn của anh.
Trong lúc hành động, còn có một mùi thơm của quả đào...
À không đúng, là bởi vì trong tay Giản Việt đang cầm một quả đào trắng hồng.
Đó là một bàn tay có khớp xương rõ ràng, ngón tay dài, trên mu bàn tay còn có những đường gân xanh mơ hồ nổi lên...
Hà Lạc rất muốn bảo anh đừng lộn xộn, rồi đưa cho cô một ít giấy và bút, cô vô cùng muốn vẽ Cô không bao giờ nghĩ rằng bản thân mình là người mê tay khống, nhưng bây giờ cô cảm thấy như vậy “Có ngọt không?” “Bây giờ đào đang vào mùa, rất ngọt” Câu trả lời rất nghiêm túc.
Không lạnh cũng không nhạt.
Đào trong tay anh đã chín, trong trắng thấu phấn, Hà Lạc rất rõ ràng chỉ cần cắn một miếng, nước đào thơm ngọt sẽ ở trong miệng bắn ra.
Hà Lạc nửa đùa nửa thật ”À, tôi không hỏi đào có ngọt hay không.
“ Giản Việt nhìn thấy ánh xuân trắng nõn trước ngực người phụ nữ theo động tác chuyển động, ánh mắt anh bất giác nặng nề.
Anh liếm răng hàm sau của mình.
Có phải anh đang bị trêu chọc không vậy?
“Cô có muốn mua quả nho không?” “Có.” “Nếu như cô muốn chuẩn bị tặng người khác, tôi có thể dùng giỏ trái cây bọc kĩ cho cô” Giản Việt nhìn cô nói.
Chỉ là bị đôi mắt sâu thẳm kiềm chế của người đàn ông nhìn chằm chằm, sẽ khiến người ta nóng hết cả người.
“Được thôi” Hà Lạc vừa mới chuyển đến Nam Thành, không có bạn bè hay người thân nào cần đi thăm, cô chỉ đơn thuần muốn nghe anh nói nhiều hơn.
Hà Lạc muốn cái này, cái kia cũng muốn,