Chương 10
không có sao?
Cô muốn ăn gì?
“ “Tôi không biết nữa, anh ở đây chắc là quen hơn tôi, anh chọn là được’’ Hà Lạc thắt dây an toàn, cặp vú đầy đặn trước ngực bị siết thành hai quả bóng lớn.
Chiếc váy màu hồng nhạt càng làm nổi bật làn da trắng của cô, cổ tay có thêm một vòng nhỏ màu bạc, tất cả đều gãi đúng chỗ ngứa.
Ánh mắt Giản Việt tối sầm lại, tiểu yêu tinh này rõ ràng là cả trong tối ngoài sáng đều muốn câu dẫn anh.
Hà Lạc là người Tứ Xuyên, chuyện đầu tiên không thể quen khi vừa đến Nam Thành là ăn uống.
Cô thích ăn cay, nhưng khẩu vị ở bên này có chút thanh đạm, ngay cả tương ớt của quán phở cũng chỉ là một loại gia vị trang trí, không có vị cay.
Cô ăn mấy ngày rồi, trong miệng không có mùi vị gì, tất cả đều coi như tu thân dưỡng tính Cho nên khi Giản Việt dẫn cô đi quán lẩu Cửu Cung Cách chính thống, Hà Lạc rất bất ngờ.
Phải biết rằng nhà hàng lẩu quê hương của cô có khẩu hiệu như thế này chúng tôi không làm lẩu uyên ương và hơi cay là điểm mấu chốt của chúng tôi.
Sao Giản Việt có thể hiểu cô như vậy?
Đúng là muốn mạng mà, ngay cả cô thích cái gì cũng nắm rõ.
Đã qua giờ ăn cơm, nhưng người đến ăn lẩu trong quán vẫn không ít, hai người đợi một lát mới có vị trí trong góc trống.
Nồi lẩu vừa được đem lên, Hà Lạc đã muốn ăn.
Cô ăn rất vui vẻ, trong miệng là lẩu mình thích ăn, trước mặt là anh chàng đẹp trai Chỉ là Hà Lạc nhìn anh càng ăn mặt càng đỏ, có hơi nghi ngờ, “Giản Việt.....
Anh không biết ăn cay đúng không?” Giản Việt yên lặng uống thêm vài ngụm sữa chua, ánh mắt đỏ lên một vòng so với vừa rồi “Không sao” Hà Lạc thấy anh còn cố gắng chống đỡ, cuối cùng không nhịn được mà bật cười, “Vậy anh đặc biệt dẫn tôi đến đây ăn làm gì vậy?
“ “Nhà hàng này mở lâu rồi, danh tiếng rất tốt.” Giản Việt nhìn trong phòng bếp của cô đặt các nhãn hiệu tương ớt khác nhau, mà ẩm thực Nam Thành lại thanh đạm, nghĩ cô hẳn là ăn không quen.
Trước kia ra ngoài cùng bạn bè, đều là Hà Lạc quan tâm khẩu vị của bạn bè, không nghĩ đến có một ngày sẽ có người khác quan tâm cô.
“Thật ra, lẩu uyên ương tôi cũng có thể ăn được.” Giản Việt nhìn cô, “Lần sau tôi dẫn cô đi thử đồ ăn Nam Thành.
“ “Ok” Lần này còn chưa kết thúc, Hà Lạc vì một câu nói của anh mà chờ mong lần saụ Sau khi ăn xong, Giản Việt đưa cô về nhà, hai người nói lời tạm biệt với nhau, rõ ràng cái gì cũng không xảy ra, nhưng trong lòng Hà Lạc lại giống như đổ lọ mật ong, vô cùng ngọt ngào.
Hà Lạc nhận được một voice của Giản Việt gửi đến.
‘‘Ngủ ngon, đi ngủ sớm một chút’’.
Giọng nói của anh vừa trầm thấp vừa nam tính Hà Lạc cũng trả lời một câu, sau đó mở voice kia nghe thêm một lần, nhưng không nhịn được mà nghe lại lần thứ hai, lần thứ ba, một voice nghe đi nghe lại, hình như thế nào cũng nghe không chán Cô lật cuốn sách nhỏ ra, cầm một cây bút và bắt đầu vẽ Lúc đầu vẽ khuôn mặt đẹp trai của Giản Việt, rồi lại vẽ bàn tay đẹp của anh, vẽ vài góc độ, sau đó là dáng người cường tráng mạnh mẽ...
Aaaaaaa, cô “thèm” quá làm sao bây giờ Cô không kiểm soát được bàn tay không an phận, vẽ một Giản Việt