Người xung quanh muốn hóng chuyện nhưng tầm mắt lại không dám nhìn qua cậu, mặt hắn không có biểu cảm gì mà liếc một cái, hai tròng mắt hẹp dài lóe ra ánh sáng tàn bạo.
“Chờ đó.”
Xong phim.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của đám đông, hắn xách cậu lên, sau đó nhét vào rổ của lưới bóng rổ rồi đưa ra một yêu cầu kỳ dị.
Bắt cậu phải dùng hai mươi loại tông giọng khác nhau mà lặp lại câu "tôi là đồ ngu".
Còn có cái thể loại này nữa hả? Tuy có hơi sợ hãi, nhưng cậu vẫn quyết định, cậu sẽ thỏa mãn yêu của của hắn, cậu nhìn hắn vài lần rồi mới thử mở miệng thăm dò:
“Cậu là đồ ngu…”
“Đờ mờ cái thằng này - ” Mắt hắn nhíu hết cả lại, không thể tin mà há mồm, một tay thì bóp chặt lấy cằm cậu, “Muốn chết à?”
Như là trở về buổi chiều hôm ấy, cậu lẻ loi bị hắn treo ở trên cây, tên này vừa ác độc mà ấn cậu sang một bên, cậu thì lại đơn độc không có ai đến cứu.
“Tôi – là – đồ - ngu -”
“Tôi là – đồ ngu -”
“Tôi hu hu… Là… Đồ - ngu -”
“Hu hu… Tôi – là đồ ngu -”
Đời này cậu chưa từng mất mặt đến thế này. Hu hu hu hu hu.
“Lớn tiếng nữa.”
Bà mẹ nó.
“Tôi! Là! Đồ! Ngu!!”
Cậu gào đến đâu hắn đếm đến đó, tận đến lúc đếm tới hai mươi hắn mới thả cậu ra, còn túm lấy đồng phục trắng bóc của cậu để lau mặt, sau đó thuận tiện trét hết Coca dính trên tay lên quần áo của cậu. Lúc hắn vén quần áo lên, cậu xém nữa bị hù chết ngất, may mà hôm nay cậu có mặc thêm một lớp áo thun bên trong, bằng không cái nịt ngực kia bị lộ mất rồi.
Làm xong hết thảy, hắn mới vừa lòng liếc nhìn cậu một cái, trong mắt lộ vẻ vui sướиɠ khi thấy người gặp họa rõ mồn một, “Khóc tiếng nghe xem?”
Khóc con mẹ hắn chứ khóc.
Cậu nghiêng đầu nhìn hắn, quật cường cắn môi, liều mạng không cho chất lỏng trong mắt chảy xuống, hắn híp mắt, giọng thoáng nghẹn lại, dường như không ngờ cậu thật sự muốn khóc, hắn hung hăng thấp giọng uy hϊếp: “Chết tiệt, dám thử xem - ”
Lại nuốt ngược trở về.
Cậu không dám nhìn hắn nữa.
Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng hừ lạnh, lúc cậu ngẩng đầu lên thì tên khốn đó đã nghênh ngang đi mất, đám đông bu quanh ai nấy cũng đều mang vẻ mặt muốn cười mà lại không dám, nín đến đỏ cả mặt.
Cậu yên lặng lia mắt nhìn bọn họ, không nói gì.
Bấy giờ có một thành viên đội bóng rổ của trường đi ngang qua, cậu ta nhìn cậu rồi hít mấy hơi liền mới khó khăn cất lời:
“Đừng… Đừng… Ha ha… Đừng để ý… Thằng đó là vậy đấy, tôi, chúng tôi đều… Quen rồi.”
Cảm ơn nhé.
Mười một năm trước cậu cũng quen rồi.
Trong lòng là một mảnh hoang tàn, trông thấy cậu ta nghẹn tới sắp lên cơn đau tim tới nơi, cậu sợ cậu ta lại bị gì thế nên cũng kệ: “Không sao, muốn cười thì cười đi.”
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ——”
Nhắm mắt lại, lòng lại như tro tàn lần nữa.
Cậu lẻ loi bước trên đường về phòng học, không thấu được buồn vui của loài người ngoài kia.
Không la liếʍ nữa, quá mệt mỏi rồi.
Ừm… Tuần này không bám đít theo hắn nữa…
Nhưng sau đó lại ngẫm nghĩ, nếu không bắt được hắn về tay rồi hung hăng vứt bỏ thì con mẹ nó đến cả cái qυầи ɭóŧ cậu cũng không còn, bây giờ tên đã lên dây rồi, kéo cung rồi thì làm gì còn đường rút lui nữa, nào có lý lại bỏ cuộc giữa chừng chứ.
Thôi thì hôm nay không theo đuổi vậy.
Cậu lấy nhân phẩm mình ra mà thề, cho dù hắn có chủ động tìm cậu thì cậu cũng sẽ không để ý đến hắn đâu.
Quay về phòng học, đám đàn em trông thấy cậu thì ánh mắt đều rực cháy không tả nổi, cứ điên cuồng nháy mắt với cậu.
“Mắt bị sao thế?”
Cậu vừa ngồi xuống thì bọn họ nhanh chóng sấn tới.
Lúc đó Hàn Diệc đã ngồi trong phòng học, đồng phục trên người đã thay rồi, hắn cúi đầu, hình như đang xem sổ ghi chú, không thể phủ nhận một điều là hắn đẹp thật.
Đám đàn em sau khi bị đấm cho một trận bò lăn ra đất từ hồi trung học thì vô cùng kiêng dè hắn, thường ngày thấy hắn đều cúi đầu khom lưng, còn la liếʍ hơn cả cậu nữa, một đám lấm la lấm lét nhìn trộm vài cái, rồi mới kích động như được bơm máu gà mà hạ giọng nói với cậu: “Nghe nói Hàn Diệc đuổi theo anh tới tận cầu thang luôn!”
“Nghe nói cậu ta tỏ tình với anh ở cầu thang, còn ôm anh ra tận sân bóng!!” Vẻ mặt Đại Cẩu hết sức phấn khích.
“Vậy hai người là? Thành đôi rồi?? Không phải chứ??” Nhị Cẩu rặt một vẻ nghi ngờ.
“Em không tin đâu, Hàn Diệc đâu có mù nhanh dữ vậy.” Tam Cẩu lắc đầu.
Cậu cũng không tin.