Chương 9
cò là may lắm rồi.” Biết “khẩu súng” đó ám chỉ điều gì, Lục Tư Kỳ thật sự nghe không lọt tai, cô quay đầu định mắng anh một trận.
Thế nhưng, khi nhìn thấy tấm lưng đầy cơ bắp và cánh tay chi chít những hình xăm đủ loại họa tiết, đôi mắt cô lập tức trợn tròn.
Đặc biệt là giữa lưng anh còn có một chiếc đầu lâu rất lớn… Mộ Sâm xoay người lại, thấy bộ dạng kinh ngạc này của cô, anh khẽ hừ lạnh một tiếng “Chưa thấy hình xăm bao giờ à?
Sao phải làm quá lên thế?” Anh cố tình làm động tác như sắp cởi quần “Bên dưới cũng có hình xăm đấy, có muốn xem luôn không?” “Đồ vô liêm sỉ ” Lục Tư Kỳ vội vàng quay mặt đi, sải bước lớn đi ra ngoài.
“Rầm” một tiếng, cô đóng sầm cửa lại trước mặt anh.
… Sáng sớm hôm sau, Mộ Sâm bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa.
Anh liếc nhìn thời gian, mới có bảy giờ rưỡi sáng… Tiệm của anh thông thường phải đến chiều mới mở cửa và hoạt động đến mười giờ đêm.
Vốn có thói quen gắt gỏng khi bị đánh thức, anh mở cửa ra, vừa thấy Lục Tư Kỳ là ánh mắt đã tràn ngập vẻ chán ghét “Chị hai?
Cô không biết buồn ngủ à?” “Đã bảy giờ rưỡi rồi.” Lục Tư Kỳ đưa cuốn sổ và đĩa phim trong tay đến trước mặt anh ” Tôi làm xong câu hỏi đầu tiên rồi.” Mộ Sâm xoa xoa cái trán đang đau nhức, nhận lấy cuốn sổ “Lát nữa chấm điểm xong tôi đưa lại cho.” Anh ngáp một cái, thấy cô vẫn chưa có ý định rời đi “Sợ tôi cố tình chấm điểm thấp cho cô à?” “Tôi muốn làm luôn bài kiểm tra thứ hai.” Nhận ra anh vẫn còn rất buồn ngủ, cô mới thức tỉnh rằng mình có chút quá nóng lòng “Tôi có làm phiền anh nghỉ ngơi không?” “Giờ cô mới biết sao?” Nhìn cái vẻ mặt ngây ngô tự nhiên của cô, Mộ Sâm tức đến nghiến răng nghiến lợi “Đêm qua hơn ba giờ tôi mới ngủ đấy.” “Vậy anh nghỉ ngơi trước đi, chiều tôi lại sang tìm anh.” Lục Tư Kỳ quay người định về phòng.
Nhưng lại bị anh gọi giật lại “Đợi đã.” Lúc này Mộ Sâm đã bị cô chọc cho tỉnh cả ngủ “Kết bạn WeChat đi, rồi gửi tin nhắn thoại qua cho tôi.” “…” Cô có chút nghe không hiểụ “Tiếng rên rỉ ấy, gửi bằng tin nhắn thoại cho tôi.” Anh cố ý trêu chọc “Chẳng lẽ cô muốn đứng trước mặt tôi mà rên?” Lục Tư Kỳ lập tức về phòng lấy điện thoại.
Lúc kết bạn WeChat, Mộ Sâm còn bồi thêm một câu “Kể cả cô có muốn rên trước mặt tôi thì tôi cũng chẳng ngại đâu, dù sao tôi cũng nghe mấy tiếng rên rỉ đến mòn tai rồi.” Cô không thèm để ý đến anh, về phòng đóng chặt cửa lại.
Vì ổ khóa vẫn chưa được thay nên cô đành dùng vali chặn tạm vào cửa.
Nhìn cánh cửa phòng đối diện đã đóng chặt, Mộ Sâm cười nhẹ rồi quay về phòng mình.
Khi đã nằm lại trên giường và không còn chút cảm giác buồn ngủ nào, anh mở cuốn sổ ra, đập vào mắt là những nét chữ thanh mảnh, ngay ngắn ở trang đầu tiên Đĩa phim thứ nhất Yamete 102 lần, Ikut ikut 106 lần, Iku đơn lẻ 56 lần.
Đĩa phim thứ hai Yamete 112 lần, Ikut ikut 103 lần, Iku đơn lẻ 45 lần.
Chậc, còn làm thêm cả bài tập phụ nữa.
Để xác thực xem cô có trả lời đúng hay không, anh bỏ đĩa phim vào chiếc đầu DVD cũ kỹ, bật tivi lên bắt đầu quan sát và tính toán.
Một tiếng sau… Mộ Sâm nhìn con số mình vừa ghi ra, đối