Chương 7
gian hai tuần đối với cô là quá dài, đặc biệt là khi nghĩ đến việc mỗi ngày đều phải nghe tiếng rên rỉ bên tai thế này… Cô muốn nhanh chóng sang Campuchia ở ký túc xá tập thể còn hơn.
Mộ Sâm quay người lại, ánh mắt lả lơi đánh giá cô “Câu hỏi đầu tiên còn chưa vượt qua mà đã muốn nghe câu thứ hai?
Cô tự tin thế sao?
Cô nghĩ rằng mình nhất định sẽ vượt qua à?” Sắc mặt cô kiên định “Muốn tiếp tục ở lại quân đội, đây là cơ hội cuối cùng của tôi.” “Quân đội đối với cô tốt đến vậy sao?” “Ngoài quân đội ra, tôi không biết mình hợp với nơi nào khác.” Ánh mắt cô thoáng đượm buồn “Tôi đã lỗi nhịp với thế giới bên ngoài rồi, chỉ khi ở trong quân ngũ, tôi mới không phải là kẻ dị biệt.” Không hiểu sao, Mộ Sâm bỗng thấy có chút xót xa cho người phụ nữ này.
Nhưng hiện tại không phải lúc để lòng trắc ẩn trỗi dậy.
“Đừng có bán thảm với tôi, chiêu đó không có tác dụng đâụ” Anh xua tay giục cô lên lầu “Câu hỏi thứ hai rất đơn giản.
Học theo tiếng rên rỉ bên cạnh nhà.” “Hét càng lả lơi, càng dâm đãng thì điểm càng cao.” Mộ Sâm tưởng Lục Tư Kỳ sẽ tiếp tục chất vấn hay phản đối đề bài oái oăm của mình.
Thế nhưng, trái với dự đoán, cô lại gật đầu một cách khác thường “Tôi sẽ cố gắng hoàn thành.” Cái người phụ nữ này đổi tính rồi sao?
Anh nhả một vòng khói thuốc, đôi mày nhíu lại đầy thắc mắc “Sao cô không hỏi tại sao tôi lại đưa ra cái đề bài kiểu này?” “Tôi có hỏi thì anh cũng chẳng đổi đề.” Nghe thấy tiếng rên rỉ vẫn văng vẳng bên nhà hàng xóm, Lục Tư Kỳ cầm lấy đĩa phim, thản nhiên quay người đi thẳng lên lầụ “Cái người này…” Mộ Sâm thật sự bó tay với cô, anh nở nụ cười bất lực rồi gọi giật cô lại “Nếu muốn sống sót ở vùng biên giới và Campuchia này, điều đầu tiên cô phải học chính là những kỹ năng sinh tồn này.
Cô phải biết tận dụng ưu thế phái nữ của mình để đổi lấy cơ hội sống vào những thời khắc quyết định.” “Tôi biết có lẽ cô rất khinh bỉ loại kỹ năng này, nhưng chẳng còn cách nào khác, thực tế ở đây sẽ tàn khốc như vậy.” … Trở về phòng, Lục Tư Kỳ hồi tưởng lại những lời của Mộ Sâm, hồi lâu sau cô vẫn không thể thoát ra khỏi dòng suy nghĩ ấy.
Đến khi người đàn ông béo tên Đoạn Tử mang cơm tới, cô xuống lầu lấy cơm thì thấy một người phụ nữ ăn mặc hở hang đang khoác tay một người đàn ông, đứng ngay cửa tiệm trò chuyện cùng Mộ Sâm.
Lớp trang điểm trên mặt người phụ nữ kia rất đậm, mùi nước hoa nồng nặc đến mức đứng trong tiệm vẫn còn ngửi thấy rõ mồn một.
“Ồ?
Anh Sâm, từ bao giờ mà tiệm của anh lại có người đẹp thế này?” Người phụ nữ sơn móng tay đỏ chót khẽ chọc vào ngực Mộ Sâm, nháy mắt đưa tình “Anh bắt cóc cô nàng từ đâu về đấy?
Không phải là tiểu thư nhà giàu nào bị anh lừa tới đây chứ?” “Đồng hương thôi.” Mộ Sâm liếc mắt vào trong tiệm, thấy Lục Tư Kỳ cầm hộp cơm đi thẳng lên lầu, anh nói với giọng trêu chọc “Đẹp thì có đẹp, nhưng số khổ, vừa mới mất chồng.” “Chồng chết rồi á?” Người phụ nữ lập tức thôi đùa cợt “Thế thì đáng thương thật.” Nhưng ngay sau đó, mắt cô ta bỗng sáng rực lên “Anh Sâm, anh định đưa cô ấy sang Campuchia hay Miến Điện?
Hay là quay lại bàn