Chương 12
Tư Kỳ nhanh chóng mở cửa.
Ngửi thấy mùi rượu và thuốc lá nồng nặc bốc ra từ người anh, cô biết anh đã uống suốt cả buổi chiều, nhưng không ngờ anh lại có thể uống nhiều đến thế.
“Sao cô lại nhìn tôi bằng cái ánh mắt đó?” Mộ Sâm tựa người vào khung cửa.
Thấy cô không trả lời, anh vươn tay siết chặt lấy eo cô, kéo mạnh cô vào lòng rồi ghì chặt lại “Giờ này có phải cô đang khinh bỉ tôi lắm không?” Anh vừa mở miệng, hơi rượu đã phả thẳng vào mặt cô.
Lục Tư Kỳ quay mặt đi chỗ khác, cố gắng gỡ bàn tay đang siết cứng quanh eo mình ra “Anh buông tôi ra trước đã.” Mộ Sâm không những không buông mà càng siết chặt hơn.
Anh dùng sức đẩy cô lùi lại phía sau, tiến thẳng về phía giường rồi trực tiếp ép cô ngã xuống đệm, cả cơ thể nặng nề đè sụp lên người cô.
“Mộ Sâm, anh đừng có mượn rượu làm càn ” Lục Tư Kỳ dồn hết sức bình sinh để đẩy anh ra.
“Mới thế này đã chịu không nổi rồi?” Anh khóa chặt hai tay cô trên đỉnh đầu, ngồi lên người để khống chế đôi chân đang cựa quậy, Mộ Sâm cúi thấp người, nhìn xoáy vào mắt cô “Cô có biết 12 đề bài tiếp theo là gì không?” “Đến chút tiếp xúc cơ thể thế này cô còn không chịu nổi, mà còn mơ mộng hoàn thành khảo sát sao?
Hừ…” Ánh mắt anh tràn ngập vẻ mỉa mai, anh vùi đầu bên tai cô, phả ra một luồng hơi nóng rẫy “Cô có biết Thôi Điềm là người của ai không?” “Cô ấy là một trong những người đầu tiên nằm vùng bên cạnh anh Khải ” Nhận ra Thôi Điềm mà anh nhắc tới chính là cô gái bán hoa vẫn tiếp khách và rên rỉ mỗi ngày kia, Lục Tư Kỳ chấn động đến mức không thốt nên lời.
“Kinh ngạc lắm sao?” Mộ Sâm cười khẩy, ép cô phải đối diện với mình “Cô không biết để triệt hạ hoàn toàn tập đoàn lừa đảo này, chúng tôi đã phải trả giá những gì ” “So với những đàn anh đã hy sinh tính mạng, thì máu và lòng tự trọng mà chúng tôi bỏ ra chẳng đáng để nhắc tới ” “Chúng tôi không cho phép mình có bất kỳ sai sót nào Bởi vì sai lầm của chúng tôi không chỉ khiến bản thân mất mạng, mà còn kéo theo cả đồng đội phải hy sinh ” Nghe đến đây, Lục Tư Kỳ không còn vùng vẫy nữa.
Nghĩ rằng cô đã thỏa hiệp và sẽ ngoan ngoãn quay về Bắc Thành, Mộ Sâm cười nhạt buông tay cô ra rồi ngồi dậy.
Ngay khi anh vừa định rời khỏi giường để đi ra ngoài… Lục Tư Kỳ đột ngột lên tiếng “Những gì Thôi Điềm có thể trả giá, tôi cũng có thể.” Như vừa nghe thấy một câu chuyện cười nhạt nhẽo, Mộ Sâm chậm rãi quay người lại.
Anh lấy bật lửa và thuốc lá từ túi quần ra, châm lửa, rít một hơi sâu rồi nhả khói, nheo mắt nhìn cô hồi lâu “Lục Tư Kỳ, cô vẫn còn là con gái đúng không?” Đầu lưỡi anh liếm qua răng hàm, nụ cười càng thêm vẻ ngông cuồng, khinh bạc “Tên Khải đó mỗi khi xong việc đều ghé tiệm tôi uống vài ly.
Nếu hắn ta nhìn trúng gương mặt này của cô, cô nghĩ hắn ta sẽ tha cho cô chắc?” Trước khi đến đây, Lục Tư Kỳ đã tìm hiểu kỹ về tập đoàn tội phạm tại Campuchia và Myanmar này.
Cô biết bọn chúng không chỉ lừa đảo viễn thông mà còn buôn người, ép buộc phụ nữ bán dâm, buôn ma túy và nội tạng… có thể nói là không ác việc gì không làm.
Phải đối mặt với điều gì