Chương 7
còn có một con thỏ vàng – con giáp của ông cụ.
Dưới ánh đèn trắng, vàng ròng lấp lánh đến chói mắt.
Đúng là một món quà nặng ký cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Dù Hứa Tư chắc chắn cuộc hôn nhân này sẽ tan vỡ, nhưng với ông cụ Du, cô rất có tâm.
Không phải cô muốn giữ mặt mũi cho Du Kỵ Ngôn mà bản thân cô không cho phép mình làm mất mặt gia đình, đó là giáo dục của nhà cô.
Nhưng cô càng chu đáo, ông cụ lại càng cưng chiều cô hơn.
Mọi năm vị trí bên cạnh ông luôn để dành cho con trai cả, nhưng hôm nay ông lại dành cho Hứa Tư.
Hành động này của ông cụ đã khiến một vài người không hài lòng.
Không bắt bẻ được chuyện quà cáp, họ chỉ còn cách soi mói chuyện con cái.
Người lên tiếng đầu tiên là bà thím có vẻ mặt khá sắc sảo.
Bà thím nói “Tư Tư này, cháu và Kỵ Ngôn cưới nhau một năm rồi mà vẫn chưa thấy tin vui gì nhỉ?” Hứa Tư dĩ nhiên biết “tin vui” ở đây là chuyện mang thai, cô tạm thời vẫn cười để đối phó “Bọn cháu còn trẻ nên cũng chưa vội.” “Còn trẻ thật,” Bà thím dùng giọng điệu ngọt ngào nhưng nụ cười lại giả tạo “Nhưng ông nội thì không còn trẻ nữa.
Kỵ Ngôn là cháu trai duy nhất của ông, ông dĩ nhiên muốn thấy các cháu ba năm hai đứa rồi.” Nói xong, những ánh nhìn như thiêu như đốt đổ dồn về phía Hứa Tư.
Cô giỏi cãi lý trên tòa, nhưng không giỏi xử lý các mối quan hệ gia đình phức tạp thế này.
Tuy nhiên, trong những chuyện thế này, người có thể khiến họ hàng im miệng thường phải là phía nam giới.
Du Kỵ Ngôn đứng dậy rót trà cho thím “Chuyện này đều tại cháu, năm nay cháu mải lo việc công ty lên sàn chứng khoán, cứ bay khắp nơi suốt.” Bà thím không dám tùy tiện gây khó dễ cho Du Kỵ Ngôn, nhấp một ngụm trà rồi nói “Vậy thì hai đứa cũng phải nhanh lên nhé, ông nội 90 rồi đấy.” Du Kỵ Ngôn ngay cả khi cười cũng không để lộ cảm xúc thật “Thím yên tâm, bọn cháu bàn bạc rồi, sang năm sẽ có em bé.” Hứa Tư “...” Bàn ăn lập tức xôn xao những lời bàn tán kinh ngạc.
Hứa Tư sững sờ đến mức cơ thể cứng đờ, tim đập loạn nhịp.
Du Kỵ Ngôn rõ ràng là đang đẩy cô vào chỗ chết, cái tên cáo già nghìn năm này rõ ràng là đang muốn đối đầu với cô.
Ông cụ Du vui mừng khôn xiết “Thật không Tư Tư?” Hứa Tư rõ ràng đã rối loạn, nhưng chỉ có thể dùng lời nói dối để đối phó với ông cụ “Vâng, là...
là thật ạ.” Thật cái con khỉ Cô nhìn chằm chằm vào Du Kỵ Ngôn, còn anh ta thì chẳng thèm nhìn cô, vẫn đang thong thả rót trà cho từng người lớn với vẻ đầy hiếu thảo.
“Con cái” đúng là chủ đề có thể làm bùng nổ không khí gia đình, căn phòng VIP ngay lập tức trở nên huyên náo.
Ông cụ Du cứ nắm tay Hứa Tư mãi “Tư Tư à, đừng có áp lực nhé, ông không có tư tưởng cổ hủ đâu, trai hay gái ông đều thích cả.” Mẹ Du cũng đi tới, phấn khởi ôm lấy Hứa Tư “Sang năm muốn có con thì năm nay phải bồi bổ sớm.
Vài bữa nữa mẹ mang ít đồ bổ qua cho con.
Đúng rồi, tháng sau con đi cùng mẹ đến chùa Vĩnh An một chuyến, chúng ta làm lễ cầu tự trước đã.” Người một câu, ta một lời, ồn ào đến mức đầu Hứa Tư sắp nổ tung.
Việc này hoàn toàn không nằm trong