Chương 17
Lục Nham, giọng nói mang theo nức nở, "Thi Thi đã trở lại, cậu mau buông tôi ra..." Lục Nham bị thân thể căng thẳng của cô kẹp đến muốn bắn, anh ngậm bầu vú cô mút mạnh, bụng dưới vừa hung vừa nặng đâm vào trong mấy chục cái.
Phương Đường che miệng lại, cả người run rẩy, nước mắt sinh lý chảy đầy mặt.
Sức lực anh quá lớn, cô không ngăn được thanh âm, tiếng rên rỉ run rẩy từ kẽ ngón tay tràn ra.
Lục Nham thở hổn hển hô một tiếng, "Ai ở bên ngoài vậy?
” Đằng trước truyền đến giọng nói của tài xế, "Là tôi, tiên sinh bảo tôi trở lại để lấy đồ.” Lục Nham "Ồ" một tiếng, thanh âm kia vừa thấp vừa khàn.
Ánh mắt anh dừng trên mặt Phương Đường, thấy cô sợ như thỏ, đôi mắt đỏ bừng, năm ngón tay không che được thanh âm, cô liền cắn mu bàn tay mình, hốc mắt còn không ngừng tràn ra nước mắt.
Anh lấy mu bàn tay cô ra, cúi đầu ngậm lấy đôi môi mềm mại của cô, một bên mãnh liệt hôn cô, một bên mạnh mẽ thao cô.
Lúc Phương Đường được đưa về nhà đã là chạng vạng, cô mặc quần áo Lục Nham mới mua, ôm cặp sách của mình, sau khi từ trên xe xuống, liền không quay đầu lại đi về nhà.
Trở lại phòng, cô khóa cửa, chôn mặt trong chăn.
"Khốn nạn..." Cô vừa nhỏ giọng mắng, vừa nhỏ giọng khóc.
Cả người đều đau quá, ngực càng đau dữ dội, cô kéo quần áo ra nhìn, đầu vú đều bị cắn sưng, cô hít hít mũi, ủy khuất đến rơi nước mắt.
Không bao lâu, ngoài cửa truyền đến thanh âm Thi Thi, cùng ba mẹ Phương Đường nói chuyện, sau đó là tiếng gõ cửa.
Phương Đường khóc mệt mỏi, ngủ thiếp đi.
Cửa bị khóa trái, ai cũng không mở được, Đào Thi Thi xấu hổ cười cười với ba mẹ Phương Đường, lúc này mới xách một đôi giày thể thao mới mua trong tay xoay người trở về nhà mình.
Trên chân cô ấy...
Mang giày của Hạ Mặc Dương.
Lúc Đào Thi Thi đến thư viện trả sách, dừng xe ở cửa, cô cảm thấy cũng chỉ có vài phút, không nghĩ tới, lúc đi ra, lốp xe bị người ta giở trò đùa dai xì hết hơi.
Lốp trước xẹp lép.
Cô đẩy xe tìm thật lâu, mới tìm được một tiệm sửa xe hẻo lánh, mượn bình gas để bơm căng lốp, đang muốn đạp xe trở về, lại bị một đám côn đồ theo dõi.
Bên cạnh chính là tiệm net, nhóm người này vừa vặn rảnh rỗi không có chuyện gì làm, ngồi xổm ở cửa hút thuốc.
Kết quả liền nhìn thấy Đào Thi Thi, nhìn diện mạo liền biết là học sinh, lại nhìn mấy quyển sách trong giỏ xe, liền biết là học sinh giỏi.
Đám côn đồ này vây quanh cô lại, cợt nhả hỏi Đào Thi Thi đọc sách gì, có thể dạy bọn họ hay không.
Đào Thi Thi lần đầu tiên gặp phải loại tình huống này, trên mặt còn căng thẳng, trong lòng lại sợ tới mức không chịu nổi.
Đúng vào lúc này, Hạ Mặc Dương từ trong tiệm net đi ra, chai nước giải khát trong tay trực tiếp đập vào giữa đám côn đồ kia, đem đám người kia đập tan.
Cậu cũng không để ý tới đám người kia, trực tiếp nói với Đào Thi Thi, "Mình đưa cậu ra ngoài.” Chân Đào Thi Thi sắp mềm nhũn, nghe nói như vậy, cô nặn ra nụ cười hỏi cậu, "Cậu, cẩu chở mình một chút nhé?” Hạ Mặc Dương thấy bắp chân cô run rẩy, quay đầu lại chào hỏi với ai đó, nói cái gì lập tức sẽ trở về, lúc này mới tiếp nhận xe của Đào Thi Thi, chân dài bước lên ngồi