Chương 11
phòng, Phương Đường còn làm bộ làm tịch đi chậm vài bước, chờ đến chỗ rẽ, lập tức chạy nhanh hơn thỏ.
Lục Nham nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô, trong đầu lại hiện lên hình ảnh cô trần truồng đứng trước mặt, đỏ và trắng luân phiên rơi trên hoa huyệt cô, cô run rẩy, trong miệng phun ra tiếng khóc mềm mại.
Anh nghiêng đầu dời tầm mắt, hít sâu một hơi, đè nén dục niệm dâng lên từ đáy lòng.
Quần đã bất tri bất giác dựng lên lều trại thật lớn.
Lục Nham rũ mắt nhìn, bước nhanh về phía toilet.
Phương Đường chạy đến chỗ ngồi thì thở hổn hển dữ dội, cánh tay bị người chọc chọc, cô quay đầu, Hạ Mặc Dương ôm một lọ thủy tinh trong suốt thật lớn, bên trong chứa đầy hạc giấy đầy màu sắc.
"Đừng tức giận được không?" Cậu đưa đến trước mặt cô như hiến trân bảo, lại vươn tay ra, "Em nhìn nè, tay anh vì xếp mấy thứ này mà hao gầy đi.” Phương Đường muốn khóc, cô mím môi, cố ý nói, "Xấu quá đi thôi.
” "Chỗ nào xấụ" Hạ Mặc Dương cầm ra một con hạc giấy đưa cho cô xem,"Em nhìn đi, mũm mĩm có giống em không?
” Phương Đường cười ra tiếng "Anh mới mũm mĩm ” Hạ Mặc Dương thở phào nhẹ nhõm "Được rồi, là anh mũm mĩm.
” Hai người cuối cùng cũng làm hòa.
Phương Đường lại càng khó chịu hơn, cô rõ ràng nhận ra, mình không thể ở chung với Hạ Mặc Dương như trước nữa.
Bức lương vi xướng, bức hổ xuống núi có thể hiểu là ép buộc con gái nhà lành trở thành hạng bán rẻ tiếng cười, nghĩa rộng là ép người bán thân, ép người ta làm chuyện họ không muốn.
Kỳ thi tuyển sinh đại học sắp đến, trường học đã không sắp xếp các chương trình học nữa, học sinh trong lớp cũng là tự học, hoặc ôn luyện trên bộ đề, làm các bài kiểm tra.
Buổi sáng khi Đào Thi Thi ra ngoài gặp được ba mẹ Phương Đường, hai người đưa một giỏ hoa quả, nhờ Đào Thi Thi nghĩ biện pháp dạy bổ túc cho Phương Đường, tranh thủ đến lúc đó thành tích thi đại học không quá khó coi.
Chủ nhật không đi học, Phương Đường đang ở nhà nằm liệt trên giường.
Đào Thi Thi lại cười tủm tỉm gõ cửa tiến vào.
"Không phải hôm nay cậu phải đến thư viện đọc sách sao?" Phương Đường từ trên giường xoay người, cầm lấy điện thoại di động nhìn đồng hồ, mới hơn chín giờ sáng.
"Ba mẹ cậu bảo mình giúp cậu dạy thêm, còn đưa cho mình một giỏ hoa quả." Đào Thi Thi ngồi trên giường, đẩy cô, "Sắp thi đại học rồi, cậu giả vờ để cho bọn họ yên tâm một chút cũng được mà.” "Dù sao thi không tốt, giả vờ giả vịt làm gì." Phương Đường phồng miệng, "Mình cũng không phải khối tài liệu kia.
” Đào Thi Thi khẽ thở dài, "Vậy sau này cậu định làm sao bây giờ?
” Phương Đường bĩu môi, "Không biết.” Đào Thi Thi không còn cách nào khác, "Đi thôi, đến nhà Lục Nham đi, mình thương lượng với anh ấy một chút, mình sẽ bổ túc tiếng Anh cho cậu, còn anh ấy phụ đạo cho cậu môn toán, xem có hiệu quả hay không.
” Phương Đường vừa nghe đến nhà Lục Nham, sợ tới mức trực tiếp nhảy dựng lên, "Không không không Mình không đi ” "Làm sao vậy?" Đào Thi Thi thấy cô sợ tới mức mặt đều biến sắc, có chút kinh ngạc, "Đã xảy ra chuyện gì?
” "Ha ha, không, không có chuyện gì, mình chỉ là...
Mình sợ mình quá ngu ngốc để dạy.” Phương Đường lúng túng cười một chút.
"Không phải đâụ" Đào Thi Thi cho cô xem điện