Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 26

di động kia, cô liền hận không thể quay đầu vào phòng vệ sinh, đem mấy người kia giáo huấn lần nữa Muốn đuổi học cô?
Giọng điệu Thẩm Vu Quy vẫn nhu nhược “Cô nói đúng.” Sau đó cô nghiêm túc nói “Trước kia họ có hành động bắt nạt tôi, bởi vì áy náy cho nên hôm nay đến tìm tôi để xin lỗi, tôi tha thứ cho họ, để cho họ tự đánh chính mình…” Mọi người….
Thẩm Vu Quy nói xong, lại lạnh lùng nhìn mấy nữ lưu manh một chút “Các cô nói xem, tôi nói có đúng không?” Trong nháy mắt, bảy người sợ run cả người, sau đó đồng loạt gật đầụ “Đúng, đúng, đúng ” “Vâng, vâng, vâng ” “Chúng tôi sai, chúng tôi không nên bắt nạt cô ở trong trường….” “Các người đừng cản chúng tôi, chúng tôi nên bị phạt ” “Thật ra các người nhìn thấy chúng tôi bị thương nặng, nhưng tuyệt đối không đau, thật…” Mọi người… Người nói không đau kia, nếu như hai chân cô ta không run lên, có lẽ còn có sức thuyết phục.
Cho dù mọi người không tin, nhưng lúc này bảy người lại khẳng định tự mình đánh mình, lại nhìn thân hình mảnh mai của Thẩm Vu Quy, thấy thế nào cũng không giống cô đánh được bảy người.
Cuối cùng chuyện này cũng chỉ có thể không giải quyết được gì.
Sau khi bảy nữ lưu manh run rẩy rời đi, mọi người nhao nhao về lớp.
Thẩm Vu Quy cũng đi theo Trương Thiên Thiên về phía phòng học, Trương Thiên Thiên nghi ngờ nói “Kỳ lạ, mình không thấy có ai gọi điện thoại, sao thầy chủ nhiệm lại tới đây?” Thẩm Vu Quy cũng không nghĩ nhiều, dù sao thời đại này, người chính nghĩa còn rất nhiều, có nhiều bạn học vậy xem như thế, người có lòng nhiệt tình cũng không có gì lạ Sau khi đi học, Trương Thiên Thiên thường xuyên nhìn qua, dáng vẻ do dự muốn nói lại thôi, Thẩm Vu Quy dứt khoát để quyển sách trên tay xuống nhìn về phía Trương Thiên Thiên “Cậu có chuyện gì muốn hỏi, cứ hỏi đi ” Trương Thiên Thiên thận trọng nhìn xung quanh, lúc này mới đến gần tai cô, nhỏ giọng hỏi “Mấy người kia do cậu đánh?” Thẩm Vu Quy không nói gì, chỉ cười cười.
Trương Thiên Thiên lập tức lo lắng “Từ Tâm, cậu quên rồi sao, những người kia có ảnh của cậụTrước kia mình bảo cậu báo cảnh sát, tìm thầy cô, nhưng cậu cũng không dám đi, cũng là bởi vì trên tay họ có ảnh chụp của cậu, họ dùng nó uy hiếp cậu, sao hôm nay cậu lại nghĩ thông suốt rồi?” Thẩm Vu Quy nghe thấy thế, hơi nheo mắt lại.
Cô đột nhiên rũ mắt xuống, nhàn nhạt nói “Bởi vì có một người nói cho mình biết, dưới một số tình huống, phải lấy bạo chế bạo.” Cô đã kiểm tra di động của bảy nữ lưu manh này, thật ra ảnh chụp bên trong cũng không nhiềụ Cô đem nó xóa sạch đi, hơn nữa sau khi dạy dỗ mấy người đó, cô còn chụp ảnh chật vật của họ, phản uy hiếp.
Nếu như trên mạng xuất hiện ảnh chụp của chị, như vậy những bức ảnh này cũng sẽ xuất hiện.
Nghĩ đến dáng vẻ ngoan ngoãn sau khi bị đánh của họ, Thẩm Vu Quy không nhìn được sờ lên cằm của mình.
Thật ra, bạo lực học đường ở trong nước còn không có kinh khủng như thế.
Năm đó cô ở nước ngoài……….
……………..
Phí Nam Thành cảm thấy mình nhất định là điên rồi.
Gọi điện cho thầy chủ nhiệm còn không tính, anh vậy mà còn tự mình đến nơi này.
Càng đáng sợ hơn chính là, anh rõ ràng ý thức được hành động này không thỏa đáng nhưng lúc xe đi vào cổng đại học Hoa Hạ, anh vậy mà không dừng lại.
Trong đầu anh luôn xuất hiện ánh mắt kia…Bình tĩnh, đạm mạc,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡