Chương 10
nhúc nhích.
Khóe mắt Phí Nam Thành liếc nhìn dáng vẻ này của cô, nở nụ cười gằn.
Tối hôm qua cô hẳn là không cố ý ngủ, nếu không sáng nay cũng sẽ không hoảng hốt lao ra, sau khi nhìn thấy anh thì thở ra, vừa rồi nhìn anh lại có dáng vẻ muốn nói lại thôi, xem ra là tìm cô hội nhắc đến chuyện hợp đồng.
Anh dứt khoát đóng máy tính lại, chờ cô nói.
Trong xe an tĩnh một lát, Thẩm Vu Quy nhớ tới điều gì, cô cầm di động, mở phần mềm nào đó ra, nhìn về vé số hôm qua cô mua.
Từ năm năm trước, cô tạo thành một thói quen nhỏ, mỗi ngày mua một tấm vé số, không phải vì trúng thưởng mà chính là muốn xem mình có đổi vận được không?
Dĩ nhiên, năm năm này, ngay cả giải khuyến khích cũng không thấy bóng dáng đâụ Thẩm Vu Quy đã sớm không ôm hy vọng gì, chỉ là thói quen mở ra xem tin tức, sau đó tùy ý liếc qua.
Cô đang muốn tắt di động đi, bỗng nhiên cứng đờ.
Cô cúi đầu nhìn lại một lần nữa Vốn dĩ là “cảm ơn bạn đã tham gia” lúc này lại là thông báo trúng thưởng 2000.
Cô trúng thưởng sao?
Cuối cùng cô cũng chuyển vận rồi.
Thẩm Vu Quy hứng phấn bắt lấy cánh tay người bên cạnh, cô muốn chia sẽ tin tức này.
“Tôi….” Thẩm Vu Quy quay đầu lại đối diện với gương mặt người thần công phẫn, lời nói im bặt, đầu óc ong ong, niềm vui trúng thưởng không còn sót gì.
Cô nhất thời xúc động nên quên mất đây là đâu Bỗng nhiên cô ý thức được cái gì, ánh mắt cô rơi vào bàn tay mà cô đang nắm.
Trong nháy mắt, hóa đá.
Sắc mặt Phí Nam Thành âm trầm, bầu không khí trong xe u ám.
Hành động lúc thức dậy của cô khiến anh cho rằng cô không nhịn được muốn nói đến chuyện hợp đồng, thật không nghĩ đến cô vậy mà lại nghiêng đầu bắt tay anh.
Đây là ý gì?
Không biết là anh chán ghét nhất là bị người khác động vào sao?
Hơn nữa người phụ nữ ngu ngốc này còn không bỏ móng vuốt của mình ra.
Anh cắn răng nghiến lợi hỏi thăm “Cô còn muốn nắm tới khi nào?” Cuối cùng Thẩm Vu Quy cũng tỉnh táo lại, giống như bị điện giật, vội vàng thu hồi tay mình lại.
Sau đó chỉ thấy người đàn ông nhìn cô, giống như đang chờ cô nói.
Thẩm Vu Quy nuốt một ngụm nước miếng, trong lòng còn thấp thỏm bất an, cảm giác giống như tất cả từ ngữ đều không đủ để hình dung tâm trạng sợ hãi lúc này của cô.
“Cô không có gì muốn nói?” Phí Nam Thành mở miệng lần nữa, trong giọng nói mang theo đè nén tức giận, chỉ chờ cô mở miệng nhắc đến chuyện hợp đồng, liền một chân đá văng cô xuống xe.
Đầu óc Thẩm Vu Quy giống như bị rơi mất.
Nói, nói cái gì?
Nhưng đối diện với ánh mắt thâm thúy như biển của người đàn ông này, cô vô thức nói “Phí, phí, Phí tiên sinh, tôi trúng thưởng rồi ” “…” Bầu không khí trong xe rơi vào bầu yên tĩnh quỷ dị.
Ánh mắt Phí Nam Thành lóe lên, biến hóa khó lường.
Lúc này ánh mắt cô gái còn mang theo ánh sáng, thần sắc hưng phấn không chút nào che lấp, không giống với dáng vẻ nhu nhược không đáng chú ý, đôi mắt trong veo mang theo mấy phần linh động.
Nhưng cô nói gì?
Trên trán Phí Nam Thành hiện lên mấy vạch đen Cô ở đó đứng ngồi không yên, muốn nói lại thôi nửa ngày là vì chuyện này?
Nhưng hết lần này đến lần khác, anh vậy mà lại cảm thấy dáng vẻ cô lúc này có xu hướng trùng khớp với cô gái trong trí nhớ của anh.
Phí