Chương 13
người...
Nghĩ đến đây, cô nhếch môi, chuyện có vẻ phát triển theo hướng rất vi diệụ "Có chung một nguyện vọng nhỉ..." Cấm Bạch đang nói với mình lại như đang nói với thiếu nữ đã khuất, tiếng cười thanh thúy, nhưng lại mang theo ý lạnh buốt xương.
Sau đó cô đi chân trần đến tủ quần áo, lúc này Cấm Bạch mới chính thức thấy được diện mạo của mình, trong gương là một thiếu nữ mặc váy ngủ màu trắng, làn da trắng nõn, thân hình gầy yếu, trên chân trên tay đủ các loại vết sẹo, vết sẹo đã mờ dần, trở thành màu hồng nhạt.
Một đầu tóc đen tuyền mềm mại dài đến eo, tóc mái che khuất hơn nửa gương mặt, khiến cho ánh mắt bị che đậy, trông có chút âm trầm, tự bế, người khác gần như không thể thấy được ánh mắt cô.
Cấm Bạch vươn tay vén tóc, lộ ra cả khuôn mặt.
Đằng sau mái tóc dài là một gương mặt non nớt tinh xảo, đôi mắt đen nhưng có vẻ trống rỗng, khóe môi hồng hơi nhếch lên, trên đó là sống mũi cao thẳng, làn da rất đẹp, nhẵn nhụi bóng loáng.
Ánh mắt Cấm Bạch khẽ di chuyển, khiến đôi mắt vốn vô hồn trở nên sáng chói, long lanh, liếc một cái là thấy đáy, bên trong tựa như giấu một vì sao lấp lánh, sáng lạn động lòng người, đôi môi hồng phấn nhếch lên khiến má lúm đồng tiền lộ ra, dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, nào có vẻ âm trầm như lúc thả tóc.
Hay lắm.
"Cốc cốc cốc..." Tiếng gõ cửa vang lên.
Cấm Bạch thu lại ánh mắt, thong dong cầm cái cặp hồng nhạt kẹp lên mái, sau đó mới đi chân trần tới cửa, mở cửa.
"Nhan Bạch..." Đứng trước cửa là một người người đàn ông, vẻ ngoài ấm áp như ánh mặt trời, tuổi tác đại khái tầm hai mươi, lúc này trên mặt mang theo vài phần mất kiên nhẫn cùng chán ghét, tựa như không muốn nán lại một phút nào.
"Anh..." Cấm Bạch như không thấy vẻ mất kiên nhẫn của đối phương, khóe miệng cong cong, giọng nói trong veo, ánh mắt thuần khiết, trong mắt mang theo ánh sáng cùng sự quyến luyến, tựa như vô cùng vui vẻ, lại có chút sợ hãi.
Người đàn ông này đã khắc sâu vào trong ký ức của Cấm Bạch, trước khi chết, chính anh ta là người cầm dao phẫu thuật mở toang lồng ngực của cô, móc trái tim cô, cấy vào trong lồng ngực người mà anh ta vẫn luôn tâm tâm niệm niệm.
Mà hiện giờ, cô lại trở thành em gái ruột của anh ta...
Nhan Bạch.
Thật đúng là thú vị, anh trai thân yêu nha Cấm Bạch nhìn đối phương, tươi cười trên khóe miệng càng thêm sáng lạn.
……….
……….
Ánh mặt trời xuyên thấu qua cửa kính chiếc vào sau lưng Cấm Bạch, cả người cô như được phủ một tầng sáng vàng, dáng vẻ thuần mỹ, tóc đen mềm mại dài đến eo, trên người mặc váy ngủ trắng, đôi mắt đen láy, cũng bởi vì ánh mặt trời mà toát lên ánh sáng thánh khiết, phảng phất như thiên sứ.
Da thịt bóng loáng rạng ngời giống như ngọc quý, ánh mắt thiếu nữ mơ màng, cực kỳ vô tội, nụ cười ngây thơ khờ dại, khí chất sạch sẽ khiến cho người ta kinh ngạc, đây là sự trùng kích về thị giác, tự dưng khiến ngực người ta tệ dại.
Nhan Thế Lương nhìn thiếu nữ trước mắt, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một ý nghĩ kỳ dị.
Thiên sứ, cô giống như thiên sứ thuần khiết không tỳ vết trên thế giới, một thiên sứ tắm nắng mặt trời.
Anh ta nhìn khuôn mặt Cấm Bạch mà ngẩn người, nửa ngày sau mới lấy lại tinh thần, nhìn tóc mái bị Cấm Bạch kẹp trên