Chương 3
tôi yêu cầu người đặt phải tự đến lấy." Cậu nam sinh bị nghẹn họng, bật ra một câu đầy khó chịu "Ủa?
Giao đồ ăn thôi mà lắm chuyện vậy?
Là bạn tôi nhờ tôi ra lấy mà." Dư Thanh Hoài vẫn cúi gằm, im lặng không nói gì.
"Chậc." Cậu ta đảo mắt đầy bực bội, "Chờ đấy, để tôi gọi cho cậu ta." Vừa quay người đi, cậu ta vừa bấm số vừa lầm bầm "Phiền chết, một túi sushi thôi mà, cũng phải bắt cậu chủ Tống tự thân ra lấy." Ở trường Uy Đức, không có học sinh nào nghèo cả, một đơn đồ ăn hơn một ngàn tệ, chẳng ai xem là chuyện to tát.
Dư Thanh Hoài vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt nhìn vào sâu trong cánh cổng trường.
Một lúc sau, giữa đám học sinh mặc đồng phục giống nhau, đeo những chiếc ba lô đắt đỏ, có một bóng dáng cao lớn dần dần đi về phía cô.
Chỉ liếc một cái, cô đã nhận ra ngay.
Là cậụ Ánh nắng chiếu xuống, vỡ thành những vệt ánh vàng lấp lánh.
Người kia bước đi uể oải, bước chân chậm rì, trong tay còn cầm điện thoại, lười biếng chẳng buồn bắt máy.
Cậu thiếu niên đi đến cổng trường, nói gì đó với cậu bạn nhuộm tóc đang đứng chờ.
Cậu bạn chỉ tay về phía cô.
Lúc ấy, cậu mới ngẩng đầu nhìn về phía cô.
Khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau, Dư Thanh Hoài khẽ cúi đầu xuống, như một nhân viên phục vụ mẫu mực.
Ánh nhìn của cô chỉ dừng lại trên gương mặt ấy vỏn vẹn ba giây.
Nhưng ba giây là quá đủ.
Nhìn gần, gương mặt ấy càng giống người đàn bà tên Phương Yến hơn.
Phương Yến dù đã ở cái tuổi ấy vẫn là đại mỹ nhân, còn con trai bà ta, thừa hưởng đường nét từ mẹ, nước da trắng trẻo, gương mặt góc cạnh, đuôi mày mảnh nhạt.
Cậu lững thững đi đến trước mặt cô, đọc dãy số điện thoại đặt hàng.
"Tống Kha." Cả tên đầy đủ cũng nói ra, giọng trầm hơn so với lúc nghe qua điện thoại, cũng mang theo chút hờ hững nhàn nhạt.
"Đưa tôi." Không đợi Dư Thanh Hoài kịp phản ứng, cậu thiếu niên đã duỗi tay ra, nhẹ nhàng giật lấy túi đồ ăn như thể đứng thêm một giây ở đây cũng là lãng phí, không thèm ngoảnh lại mà quay lưng bước đi.
Cậu bạn tóc vàng rảo bước theo sau, vừa đi vừa lí nhí xin lỗi "Ngại quá Tống thiếu, người ta cứ đòi chính chủ ra lấy..." Giọng nói càng lúc càng xa.
"Chúc quý khách dùng bữa ngon miệng." Một lúc lâu sau, Dư Thanh Hoài nhìn theo bóng lưng hai người, khe khẽ lẩm bẩm một mình.
Rồi cô cúi nhìn điện thoại, lưu lại số này, so với tên trên đơn hàng, tỉ mỉ đặt ghi chú Tống Kha.
Sau đó, cô liếc nhìn một lần nữa về phía mà thiếu niên ấy vừa bước đến, rồi trèo lên xe điện, không ngoảnh đầu lại nữa.
Ca tối ở nhà hàng bắt đầu lúc bốn giờ chiều, khoảng mười mấy phút trước giờ làm, nhân viên tụm năm tụm ba chen chúc trong căn phòng nghỉ nhỏ xíụ Nam nhân viên ngả người ra sau ghế, hò hét kể mấy chuyện bậy bạ trong nhóm chat tối qua, hưng phấn tới độ vắt chân lên bàn, cười ngặt nghẽo.
Một vài cô gái bằng tuổi tụ tập lại với nhau, chủ đề bàn tán nhiều nhất là dạo gần đây đầu bếp nào đang tán tỉnh cô phục vụ mới nào, hoặc vị khách nào trông như minh tinh, bo tip hào phóng cỡ nào.
Cũng có người giơ màn hình điện thoại lên trầm trồ "Nhìn cái bộ móng này coi, chỉ hai mươi tệ mà giống y chang loại sáu tám." "Mà sao bà chưa