Chương 19
chối.
Truyền đến tai Tống Kha, chỉ còn một câu ngắn gọn Vì Dư Thanh Hoài phải đi học bổ túc tiếng Anh, nên không thể ở lại chăm sóc cậụ Nghe cái cớ này, Tống Kha khẽ cười lạnh.
"Bổ túc?" Giọng cậu kéo dài, như đang nhai đi nhai lại một điều nực cười.
"Cô ta bổ cái gì?" "Tiếng Anh ạ." Dì Bành trả lời ngay "Tiểu Dư nói đầu óc mình chậm, nghỉ một buổi là theo không nổi." Dì Bành thầm nghĩ, cậu chủ còn trẻ, cảm xúc gì cũng lộ rõ trên mặt.
Nhìn mặt đen thế kia...
Tống Kha tựa lưng vào đầu giường, một tay chống trán, trông chẳng khác gì vừa nghe được một chuyện hài.
"Ồ...
vậy thì phải bổ thật." Cậu thờ ơ ngả người, tiện tay ném điện thoại lên gối, như thể không để tâm mà buông thêm một câu "Thôi kệ, để cô ta đi.
Đỡ phải đến lúc hơn hai mươi tuổi mà một câu tiếng Anh trọn vẹn cũng nói không xong, rồi lại quay sang trách tôi cản đường làm ngoại giao." Dì Bành muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nhịn.
Trong phòng lặng ngắt.
Một lát sau, Tống Kha cầm ly nước ấm trên bàn lên uống một ngụm, cau mày rồi lại đặt xuống.
Thực ra, cậu chẳng tin Dư Thanh Hoài thật sự xem cái lớp bổ túc kia quan trọng hơn mình.
Không thì suốt hai ba tháng qua, một người làm theo giờ như cô, cớ gì lại còn tận tụy hơn cả dì Bành đã làm bao năm và ăn lương chính thức?
Vừa nghe nói là lớp học miễn phí, quả nhiên là bùn lầy không chống được tường, mấy nơi đó học hành được gì chứ?
Có khi còn chẳng có nổi cái phòng học đàng hoàng.
Trong mắt cậu, nếu Dư Thanh Hoài mà thông minh chút, thì nhân mấy ngày cậu nằm nhà, chịu khó ở bên chăm sóc tử tế, số tiền kiếm được cũng đủ để đi học lớp bổ túc riêng rồi.
Chỉ biết chăm chăm vào chút lợi nhỏ trước mắt, chẳng trách cả đời cũng không ngoi nổi lên khỏi tầng đáy xã hội.
Nhưng cái chuyện "bắt Dư Thanh Hoài chăm sóc cả ngày" rốt cuộc lại trôi tuột vào dĩ vãng, chẳng ai nhắc đến nữa.
Chiều hôm đó, Dư Thanh Hoài trở về nhà họ Tống, việc đầu tiên như thường lệ, chính là ghé xem bệnh nhân một chút, hỏi xem có cần gì không.
Kết quả là vừa bước tới cửa phòng ngủ của Tống Kha, hiếm khi nghe thấy cậu đang gọi điện thoại.
Cửa phòng khép hờ, không đóng chặt, âm thanh bên trong lờ mờ truyền ra "...Không phải nói rồi à, hạ sốt rồi." "Không sao, thật sự không sao." "Bên mẹ đổi chương trình học mà, bận rộn thế thì cứ làm việc đi, đừng lo cho con." "...Ừ ừ...
con biết rồi...
bye bye." Dư Thanh Hoài đứng ngoài cửa một lúc, lặng lẽ suy nghĩ về mối quan hệ mẹ con giữa hai người này, con ruột ốm nằm bẹp giường mà không thèm ghé mắt nhìn lấy một lần, biết nói sao đây?
Quả nhiên là Phương Yến.
Cô lại đứng đợi thêm một lúc nữa, chờ khi bên trong hoàn toàn không còn âm thanh nào truyền ra mới gõ cửa bước vào.
Ngẩng đầu liền thấy Tống Kha đang ngồi trên giường, tựa vào đầu giường, điện thoại đặt sang một bên, ánh mắt lơ đãng rơi vào góc chăn, trông như đang thất thần.
Nhưng vừa thấy Dư Thanh Hoài, biểu cảm liền trở lại ngay, cái mặt hằm hằm như thể ai nợ tiền cậu vậy.
Dĩ nhiên, Tống Kha từ lúc ốm tới giờ chưa từng có nổi một biểu cảm tử tế nào, thành ra Dư Thanh Hoài cũng chẳng để tâm.
Thế nhưng đến tối tầm bảy tám giờ, lúc cô theo thói quen sang thăm