Chương 10
đến, đa phần tuy có kinh nghiệm nhưng đều là những người lăn lộn trong nghề quá lâụ Mới vào nhà là mắt đã láo liên, thấy cậu còn nhỏ tuổi liền bóng gió hỏi han chuyện gia đình.
"Ba mẹ cháu không ở nhà à?
Bận đi làm cả sao?" "Căn nhà to thế này, chắc phí quản lý cũng đắt lắm hả cháu?" Tống Kha cười khẩy trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ bình tĩnh.
Từ nhỏ đến lớn, cậu gặp không dưới mấy chục người giúp việc, bảo mẫu sáng tối, nội trú ngoại trú...
Ngoại trừ dì Bành đã làm ở nhà mấy năm, còn lại đều là gọi chung một tiếng "cô giúp việc".
Những người đó, vừa vào là hỏi tới tấp.
Tống Kha tượng trưng hỏi vài câu, rồi kết thúc bằng "Về chờ thông báo nhé." Có người làm nửa tháng đã bắt đầu lười biếng.
Có người làm một tháng bắt đầu dạy đời cậu mua nhiều giày như vậy là hoang phí.
Thậm chí có người còn táy máy tay chân, trộm đồ.
Tống Kha chẳng có mấy ấn tượng tốt với những người đó.
Bữa sáng của Dư Thanh Hoài nấu xong rất nhanh, chẳng mấy chốc đã bày đầy bàn, đĩa lớn đĩa nhỏ, ngay ngắn sạch sẽ.
Cậu thiếu gia Tống Kha tuy ăn có vẻ chậm rãi, kén cá chọn canh, nhưng tốc độ ăn hết đĩa thì lại rất nhanh.
Chén cháo đậu đỏ xuống liền hai tô.
Tống Kha ăn xong, trông vô cùng hài lòng.
Còn Dư Thanh Hoài, từ lúc cậu bắt đầu ăn đã đứng yên lặng một bên, không làm phiền, nhưng trong lòng lại lặng lẽ quan sát.
Cô ghi nhớ món nào cậu thích nhất, món nào gắp đầu tiên, món nào gần như không đụng đến.
Tống Kha ăn rất yên lặng, dù ở nhà vẫn giữ tư thế ngồi ăn nghiêm chỉnh.
Uống cháo không phát ra tiếng, đũa đụng vào bát đĩa gần như không có âm thanh.
Dư Thanh Hoài thích quan sát người khác khi họ ăn, vì qua cách ăn có thể nhìn ra nhiều thứ giáo dưỡng, thói quen, xuất thân.
Cô nghĩ chắc Tống Kha chưa từng ăn uống một cách chật vật, ví dụ như cô, vào giờ cao điểm trong bếp, bưng bát cơm húp vài muỗng là xong.
Hay đứng ở bến xe buýt, vừa cầm bánh mì vừa nuốt vội, vụn bánh dính đầy người.
Ánh mắt cô dừng lại trên chiếc bát sứ trắng ấy.
Cháo đậu đỏ không múc nhiều, màu sánh đặc.
Mỗi lần muỗng sứ chạm xuống, thành bát lại in lại một vệt ấm nóng kéo dài.
Bữa ăn của Tống Kha hiển nhiên luôn là yên tĩnh, dư dả, thư thả, không vội vã.
Trong lòng Dư Thanh Hoài, một cảm xúc khó gọi tên từ từ dâng lên sau bao năm, vừa xa lạ vừa cũ kỹ.
Cô nghĩ, có lẽ đó là "hận".
Tống Kha đặt đũa xuống, sau đó dùng khăn ăn lau miệng, rồi mới mở lời.
Cậu làm đúng theo quy tắc cũ kỹ của "ăn không nói".
"Công việc thì đơn giản thôi, nhưng với cô thì có thể hơi bất tiện." Cậu vừa nói vừa ngả người tựa vào ghế, giọng lười biếng, mãi tới lúc này mới chịu nhìn cô cho kỹ một chút.
Ánh mắt ấy hoàn toàn không mang theo chút nhận ra nào, giống như đang nhìn một người xa lạ vừa mới bước chân vào phòng.
Đúng vậy, cho dù bọn họ đã từng gặp nhau thoáng chốc, nhưng Tống Kha hoàn toàn không nhận ra.
Trong mắt Tống Kha, Dư Thanh Hoài chỉ là một khuôn mặt rất đỗi bình thường, không có nét nào dễ nhớ, mặt lúc nào cũng căng ra, không có nổi lấy một nụ cười.
Tóc hơi vàng nhẹ, được cột hờ hững ra sau bằng một kiểu đuôi ngựa đơn giản nhất.
Trông cô có vẻ còn trẻ, chắc