⬅ Trước Tiếp ➡

Cơ thể Hứa Vong Xuyên căng cứng, ngón tay khẽ vân vê rồi tách ra thì thấy sợi tơ bạc của dâm dịch, lúc này mới kinh ngạc ” Hoá ra không phải nước tiểụ Đây chính là dâm thủy của phụ nữ trong những bộ phim sẽ sao?
Nhưng hắn rõ ràng còn chưa đụng vào tiểu huyệt, thật nhiều nước, chân Diệp Tịch Nhan cũng ướt hết rồi.
Rất muốn để dương vật đi vào đó, để cô khóc lóc, tiết dịch vào người anh.
Rất muốn.
Anh đến cùng là bị sao vậy?
Rõ ràng đã có bạn gái, vậy mà không biết kiểm soát… Hứa Vong Xuyên xuất thần nhìn chằm chằm vào ngực cô gái, hầu kết không nhịn được mà rung động.
Đêm nay tựa như một giấc mộng.
Hoa khôi trường đã từng đến cả ánh mắt cũng không muốn bố thí cho anh nay lại chủ động ôm anh, hôn anh, ngoan ngoãn rúc vào ngực anh, miệng nhỏ hé mở, tuỳ tiện để anh sờ soạng khắp người.
“Diệp Tịch Nhan, cô rốt cuộc muốn thế nào?” Anh không hiểụ Cô hình như cũng không thích anh lắm… Nhưng lại cố gắng dụ dỗ anh phạm sai lầm.
“Hiểu Thi là cô gái tốt, tôi không thể phụ lòng cô ấy.” “Cô gái tốt?
Hôm cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi, Hứa Vong Xuyên, để anh rời bỏ cô ta khó khăn như thế sao?” Hít sâu hai hơi, Diệp Tịch Nhan đứng thẳng người, lau chất lỏng trên đùi, sau đó làm một hành động rất là chết tiệt.
Cởi chiếc quần lót màu anh đào đã ướt đẫm nhét vào túi quần người đàn ông.
Cô nhẹ bứt một cánh hoa tường vi màu vàng nhạt trên tường, hất cằm cười giòn tan và nói “Anh sờ bẩn, cầm về giặt sạch đi rồi mang đến đây đổi chiếc áo này.
Nếu không tôi sẽ tố cáo anh với Trương Hiểu Thi.” Diệp Tịch Nhan kéo kéo chiếc áo thun rộng thùng thình trên người rồi lườm anh một cái mới đóng cửa đi vào.
Hứa Vong Xuyên ngồi xổm trước cửa Diệp gia đến tận hơn nửa đêm mới rời đi.
Trước khi đi anh còn nhặt tờ hai trăm tệ đã gấp thành máy bay giấy rồi phi vào vườn hoa.
“Thật sự là đồ cơ bắp…” Diệp Tịch Nhan tắm rửa xong, điểu chỉnh camera giám sát trước cửa nhà, nhìn chút lại cười phá lên, cười xong lại cúi người, cắt video Hứa Vong Xuyên đè cô lên tường hôn hít thô bạo rồi gửi cho Trương Hiểu Thi.
Cô chính là đồ nói không giữ lời, thích giở trò đấy.
Làm xong hết thảy.
Diệp Tịch Nhan vui vẻ đi ngủ.
Chỉ chờ thứ hai đến trường học xem kịch vui.
Thứ hai, sáng sớm.
Rừng hoa anh đào trường Nhất Trung rốt cuộc đã nở.
Cánh hoa hồng bồng bềnh rơi, dưới tán cây tất cả đều đang vù vù học thuộc lòng, ngoại trừ hai ngườinan Diệp Tịch Nhan mặc đồng phục thể dục, níu lấy Tôn Á nho nhỏ chạy cự ly dài.
Thể chất của Tôn Á vốn chênh lệch, nhảy xa không quá 1.2m, bỗng nhiên giờ phải chạy marathon, vừa bóp bụng vừa hết hơi nói “Cứu mạng, không chạy nổi, thật sự không nổi rồi.” Mới chạy có 600m, Diệp Tịch Nhan phải dằn xuống cơn phẫn nộ để cô nàng đi thong thả bên cạnh mình.
“Tuyệt đối đừng dừng lại, Tôn Á, dừng lại chính là chết.” “Nào có khoa trương như vậy, Tịch Nhan.” “Còn muốn thi vào trường đại học trọng điểm không?
Tớ nói cho cậu biết, hết tháng bảy mà cậu vẫn còn cái dạng này thì tớ không thèm làm bạn bè với cậu nữa.” “Đừng ” Lớp đặc biệt không phải học bá thì chính là con em nhà giàu, toàn một đám dùng lỗ mũi nhìn người.
Điều kiện gia đình Tôn Á không được tốt, tính


⬅ Trước Tiếp ➡